1 ngày có quá nhiều thứ chuyện em nhỉ?
Em phải đối mặt với công việc, với bài vở, với anh, và cả với bạn :)
Em có thể chịu đựng được tất cả ko? hahaha, bắt buộc phải được thôi em ơi hahhaha... ko được thì cũng chẳng ai giúp được mình :)
Thế còn với anh, em phải làm gì? Em đã cố gắng rất nhiều cho chuyện của chúng ta, để rồi em có cảm giác khác lạ, để rồi em chới với. Em chẳng muốn gây gỗ, mệt mỏi là cho cả 2, người gây cũng chẳng được gì...
Bên cạnh người ta có được bình yên,
Nhưng dường như nó chỉ là thoáng chốc
Cuộc sống ta chẳng thể nơi đó
Mà dường như nó cũng chẳng nơi đây
Ngụp lặn, nhấn chìm...
Mỗi lần như thế ta lại nhớ đến người
Thèm được bình yên, đời không giông bão
Khi ta nói chuyện được với bạn thì ta cũng hiểu là anh hạnh phúc. Ta cảm nhận, bạn cũng có gì đó giống ta. Nhưng ta biết, bạn hiểu anh hơn ta có thể. Ta mừng vì cuối cùng sau tất cả mọi chuyện anh lại có thể tìm được tình yêu cho mình. Mong là 2 người sẽ hạnh phúc, mong là bạn có thể thay đổi được anh, có thể làm được những điều ta ko thể.
Hinh như ta đang chạy trốn tất cả, ta luôn lấy cớ là ta bận học, ta ko nói chuyện với mẹ, ta cũng ko làm việc, ta cũng hời hợt khi nói chuyện anh (hình như anh nói vơi ta là ta ko để ý gì cả, hình như thế), ta học. Nhưng học được gì? ta có gì? chẳng có gì cả. hahhaah....
Điên
Saturday, August 28, 2010
Ngày... thèm... bình yên
Posted by
meoconluoi
at
8/28/2010 03:31:00 PM
0
comments
Subscribe to:
Comments (Atom)