"Sommer Summer"
"Nếu đã nói YÊU em, sao không cùng em đi đến cuối con đường? Sao không cùng em nhìn về 1 hướng? Sao cứ mãi ngoái lại đằng sau? Sao cứ tìm kiếm những YÊU thương đã ngủ quên...?
Nếu ở bên em nhưng những suy nghĩ của anh vẫn trôi về miền kí ức ấ...y thì thôi, để em dừng lại, để em buông tay anh ra, để anh nắm lấy tay người ấy, cùng đi con đường tình yêu của ngày xưa...
Ps: Tạm biệt tình yêu của tôi..."
********
Những dòng trên trích từ comment của bạn "Sommer Summer"
Tự dưng kí ức lại ùa về... Đi ngủ thôi...
Tuesday, November 30, 2010
Tình cờ
Posted by
meoconluoi
at
11/30/2010 10:59:00 PM
0
comments
Wednesday, November 24, 2010
Down
ko bao giờ có thể hiểu nhau thì hãy yêu nhau từ tấm lòng từ trái tim
mệt mỏi quá
anh nói mọi thứ là do em áp đặt sao? chọn học gì là từ ban đầu anh tự quyết định, em chỉ ủng hộ, nhưng bây giờ lại bỏ. là em áp đặt sao anh? anh muốn tự thay đổi bản thân là do em áp đặt sao? uhm...
con mèo buồn xo roài... con mèo thèm được ôm, được hôn, được vuốt ve... con mèo thèm hơi ấm của Người...
Khóc hoài, chán quá, mọi lần đụng đến là lại khóc, sao mình mau nước mắt quá vậy ta?
Posted by
meoconluoi
at
11/24/2010 02:08:00 AM
0
comments
Tuesday, November 23, 2010
tuyết rơi rồi...
Nhìn những bông tuyết rơi rơi ngoài cửa sổ, em lại nhớ đến 1 mùa đông ấm áp năm nào. Luôn có người sẵn sàng trò chuyện cùng em, luôn có sự háo hức đợi chờ...
Giờ ngồi 1 mình thấy nó cứ nhàn nhạt...
Mình thật là mâu thuẫn, lúc nào cũng muốn người ta thay đổi, chính chắn vững vàng hơn. Nhưng khi nhìn thấy sự thay đổi, lại là sự ích kỉ của cá nhân chỉ muốn thấy người ta như ngày xưa. Thiệt là phức tạp quá đi.
Luôn nói người khác phải mở lòng ra, tìm người phù hợp... bla...bla.. bla... Còn chính bản thân mình thì khép lòng lại, tự kỉ, chơi 1 mình =)) Nhưng dù sao ngày từ ban đầu cũng do mình bắt đầu mọi chuyện, nên nếu 1 lúc nào đó người ta tìm ra người mà người ta yêu thật sự thì chắc cũng tốt, đó là điều mình phải chấp nhận. Còn nếu thật sự yêu ko vì "cố gắng" thì sự chân thành sẽ mang ta lại gần nhau...
P/s: "Cố gắng yêu" là cụm từ ko có trong định nghĩa của mình. Chỉ có "Cố gắng hoàn thiện bản thân vì người mình yêu". 2 điều đó là hoàn toàn khác nhau...
Posted by
meoconluoi
at
11/23/2010 08:10:00 AM
0
comments
Lềnh bềnh
Ăn no bụng, cười mỏi miệng, giờ nằm ôm bò ngủ :))
mai có test =)) good luck to me hahhaha [chưa học bài]
Nghe về chuyện người, nghĩ về chuyện đời, ngẫm về chuyện mình...
Thấy cuộc sống cứ lềnh bềnh trôi hahhah...
Thanks for offering a great job, nice to work with your group. I hope I could do something better than I did before.
hehhe, cám ơn chị đã mời tụi em đến nhà ăn :x đồ ăn ngon, nói chuyện đông vui, hiểu thêm vài thứ về chuyện người, chuyện đời, cách đối xử với nhau :)
Đọc 1 vài thứ, nghe 2 vài điều, ngẫm nghĩ mà cảm giác buồn. mà thôi... buồn thì buồn vậy thôi... chứ còn mình cũng chẳng làm được gì... Miệng đời, miệng người có muốn nói thì cũng khó cản, chỉ muốn warning 1 điều là muốn nói gì hãy nghĩ kĩ trước khi nói, muốn làm gì hãy nghĩ kĩ trước khi làm, giận quá mất khôn, tâm phải tĩnh mới làm nên đại sự :)
Posted by
meoconluoi
at
11/23/2010 02:01:00 AM
0
comments
Monday, November 22, 2010
ám ảnh - bấn loạn
Ta nói dạo này cứ mơ kì dzị, mơ đến ám ảnh, bấn loạn...
Hum trước tự dưng mơ thấy người chết sống dậy >"< đáng sợ.... mơ xong là chiều hôm đó cái laptop của mình ra đi mà ko có tín hiệu gì báo trước luôn... 8-| haiz... Mà mấy nay thấy bực bội trong người, muốn kiếm người gây sự... mà sao ko có ai để mình gây sự =)) chạy mấy nay cứ bấn loạn sao sao đó, hết vượt đèn vàng, đèn đỏ, đến lủi vào thùng rác, chạy xe lên lề đường, chạy xe vào đường cụt, vừa chạy xe vừa ngủ... Thanks God, I know you still love me... so I still alive :)) Muốn viết tiếp ... mà thôi đi ngủ... :)) đang bị điên... viết tiếp có khả năng đụng vào tùm lum thứ =))
P/s: phải suy nghĩ thật kĩ trước khi nói gì hay làm gì :)
Posted by
meoconluoi
at
11/22/2010 03:43:00 AM
0
comments
Wednesday, November 17, 2010
Gửi em người tình của người yêu chị
Hôm nay tự dưng lang thang đọc được 1 bài ko biết phải nói như thế nào, nhưng càng đọc thì càng muốn đọc tiếp. Khen thay cách chửi khéo của chị, khen thay cách ỡm ờ của em, khen thay cách năn nỉ và rũ bỏ sự thật của anh...
*******************************************************************
Gửi em, người tình của người yêu chị
Dù sao chị cũng cám ơn em lắm, nhờ có em, có sự xuất hiện của em mà chị nhận ra con người thật của anh trước khi quá muộn. 8 năm vun đắp, tuổi thanh xuân của chị đã trải qua cùng anh, đến giờ chị ra đi tay trắng, không tình yêu, không lòng tin, nhưng lòng lại nhẹ tênh em ạ. (Nhung)
From: NhungNguyenSent: Thursday, November 11, 2010 1:59 PM
-------------------------------------------------------------------------------------------
Chào em!
Chị chưa được hân hạnh biết đến tên em hay thậm chí là sự tồn tại của em, cho đến một ngày gần đây, khi đọc được thư em gửi cho người yêu chị. Ngày em hồi âm lá thư đó cũng là ngày cưới của bạn thân của anh chị, một ngày giữa tháng 8 năm 2009. Tên em rất hay, nghe cái tên chị đoán cha mẹ em đã gửi gắm vào đó bao kỳ vọng về một cô con gái hiền hậu, kiều diễm. Cha mẹ nào có con gái mà chẳng mong như thế, em nhỉ. Em và người yêu chị học chung lớp Anh văn năm 2007, đã khá lâu rồi còn gì. Qua thư em, chị biết em đã "rung rinh" vì người yêu chị lắm nhưng không dám nói.
Cũng phải, lần đầu gặp nhau cách đây 8 năm, chị cũng đã thấy mến người đó lắm, vẻ điềm tĩnh, nghiêm túc hiện rõ trên gương mặt không đẹp trai, nhưng có duyên, làm cho người đối diện thấy tin tưởng. Chị và anh đến với nhau nhẹ nhàng, không vồn vã, vồ vập, có thể nói anh chị là mối tình đầu của nhau. Dù bao lời chê bai, cấm đoán, chị vẫn mặc kệ và tin tưởng vào lựa chọn "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" của mình. Trải qua bao sóng gió, tưởng chừng như đời này sẽ yên bình và hạnh phúc như thế mãi.
Em ạ, đời người con gái thật khổ, giờ thì chị thấy đúng là như thế đấy. Chị nghĩ em cũng đã chịu khổ nhiều, "Em lấy chồng trong một tâm trạng rất là....", em đã nói như thế, đủ hiểu em không thấy hạnh phúc trong cuộc hôn nhân ấy. Chị không biết tại sao em lại chấp nhận lấy người không yêu, không thấy hạnh phúc khi ở bên họ? Hay em từng yêu, từng hạnh phúc, nhưng thời gian trôi qua mau và em thấy nhàm chán với cuộc sống và người chồng hiện tại nên em muốn tìm đến cảm giác mới lạ, vì thế nên khi vô tình gặp lại nhau, em và người yêu chị đã không kìm chế được cảm xúc?
Anh vẫn nói yêu thương chị, chuẩn bị tính chuyện đám cưới, em cũng biết sự hiện diện của chị và cũng đã có chồng, vậy thì tình cảm giữa hai người là gì? Chị và anh tuy chưa phải vợ chồng, nhưng cũng gắn bó, san sẻ ngọt bùi cùng nhau gần 8 năm trời. Chị đã nghĩ mình hiểu rõ về anh lắm nhưng khi đọc thư em, chị ngỡ ngàng nhận ra anh hoàn toàn không như chị đã biết. Em ạ, cùng là phụ nữ chắc em hiểu, dù em không yêu chồng, nhưng nếu biết anh ta có tình nhân, chắc em cũng thấy tủi và đau lòng lắm chứ?
Em nói em nhớ, em yêu người yêu chị, chị nghĩ chắc em đã khổ tâm lắm khi nói ra những lời này, vì em là gái đã có chồng, lại nói yêu thương nhớ nhung người đàn ông khác, chắc em cũng phải đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm. Em phải vứt bỏ sĩ diện, lòng tự trọng của em để thổ lộ tình yêu lớn lao mà em dành cho người yêu chị. Chị thật khâm phục hai người lắm!
Sao phải làm khổ nhau đến thế? Anh chưa có ràng buộc gì, em thì sống không hạnh phúc, hai người tiếc nuối, ước ao "giá được gặp nhau sớm hơn" làm gì? Sống trong xã hội hiện đại này thì cái gì có thể là rào cản hai người yêu nhau đến với nhau? Anh chỉ cần nói không còn yêu chị, thà nói ra như thế lòng còn nhẹ nhàng hơn, còn em chỉ cần ký giấy ly hôn. Thế là xong, hai trái tim yêu lại được hòa chung một nhịp, công khai và say đắm, cần gì phải gặm nhấm nỗi cách xa, mong nhớ và nuối tiếc như thế. Chị lại thành kẻ ác khi chia cắt tình yêu mãnh liệt của hai người.
Còn nhiều điều thầm kín, riêng tư giữa người đàn ông và đàn bà đang yêu mà chị không tiện nói ra làm gì. Em cũng cao thượng quá và biết quan tâm đến chị ghê khi chúc anh cuối tuần vui vẻ bên chị. Chị cảm ơn em lắm vì đã nghĩ cho chị, người yêu của người em yêu. Nhưng em ơi, em làm thế làm gì? Chẳng phải khi đã lừa dối chồng, lừa dối chị là hai người đã nghiễm nhiên chà đạp lên cái hạnh phúc mà chị hết lòng nâng niu, gìn giữ, đã dày vò, chà đạp như thế còn mở miệng chúc vui làm gì hả em?
Em có biết hôm ấy chị xúng xính váy áo cùng anh đi dự đám cưới bạn. Nhìn cô dâu chú rể hạnh phúc nắm tay nhau, chị cũng ước ao, cũng siết tay anh thật chặt, hy vọng mình cũng sớm trở thành một cô dâu xinh đẹp như thế bên anh. Anh có vui vẻ bên chị được không khi lòng chỉ nghĩ đến em, đến những giây phút đắm trong men tình yêu của hai người? Những chuyến công tác nhiều lên, cuối tuần cũng không gặp nữa, chị lủi thủi ôm remote tivi trong khi hai người đang trao nhau những lời mật ngọt, có hạnh phúc được không hả em?
Chị thật không hiểu hạnh phúc với em là gì nữa? Nếu là như thế thì chị xin nhường lại cho em, nguyên vẹn người đàn ông ấy, chị không cần một tình yêu không trọn vẹn khi mà những lời thề thốt, yêu đương chỉ là giả dối. Chị không cần một hạnh phúc ảo, giả tạo như thế và người đàn ông chỉ toàn "diễn" khi sống với chị thì chị cũng không cần.
Ngoài em ra, bao người con gái đã được anh trao lời yêu, em có biết không? Người đàn ông mẫu mực nhất trong mắt chị, người luôn khinh thường những kẻ trăng hoa, bắt cá hai tay, luôn miệng dè bỉu đàn bà ngoại tình là trắc nết thì giờ đây lại là kẻ thứ ba chen vào hạnh phúc của người khác. Nếu có giải Oscar cho diễn viên "diễn trong đời thực xuất sắc nhất", chị dám chắc anh sẽ đoạt giải đấy.
Người em yêu bây giờ cầu xin chị suy nghĩ lại, nói là nhớ chị, "không thể quên được em cho dù anh đang ở bên ai", người em yêu một mực phủ nhận mối quan hệ với em, dù mọi thứ đã hiện ra trước mắt. Em à, dù sao chị cũng cám ơn em lắm, nhờ có em, có sự xuất hiện của em mà chị nhận ra con người thật của anh trước khi quá muộn. 8 năm vun đắp, tuổi thanh xuân của chị đã trải qua cùng anh, đến giờ chị ra đi tay trắng, không tình yêu, không lòng tin, nhưng lòng lại nhẹ tênh em ạ.
Nếu sống mà quá tham lam, không biết trân trọng những thứ quý giá mình đang có, chỉ mải mê chạy theo tiền bạc, danh vọng hay nhục dục thì đến cuối cùng cả em và anh ấy sẽ chẳng còn lại gì đâu. Chị viết cho em và cho người em yêu đến đây thôi, chị chúc cho hai người hạnh phúc. Hãy sống thật chứ đừng "diễn" nữa, sống cả đời với nhau mà "diễn" mãi sẽ mệt mỏi lắm em ạ.
Chị - người yêu cũ của người em yêu.
***************************************
Cuối bài còn có lời bình luận của người post bài đó lên:
Chị thật là 1 người phụ nữ biết ghen tuông khôn ngoan! Mình thix cách chị quen và chia tay người yêu chị lẫn cách ghen với con nhỏ người tình của người yêu chị!
Đàn ông họ luôn nghĩ cho họ, chinh chiến để tỏ vẻ ta đây, nhưng họ đâu biết làm vậy chính họ đánh mất tình yêu chân chính cùa họ và 1 ngày mới nhận ra.
Ko chỉ thế họ làm tổn thương người thật sự yêu họ thế nào mà họ đâu hay? Luôn muốn này nọ và bắt người yêu mình phải chịu đựng... ko cho ghen tuông vớ vẩn --> mấy thằng này thật là nhục quá đi.
Riêng mấy con ngự kia, đã có chồng có gia đình rùi mà còn đú đởn bởi vậy gia đình ko hạnh phúc chồng nó quánh cho hoài là phải rùi đi kể lể... Cái gia đình mình còn giữ ko được mà rồi lại tự biến mình là nguyên nhân đi opha1 hoại gian đình người khác... giả tạo viết thư chúc cho người ta hạnh phúc... tưởng làm vậy là hay nhưng thực chất lòi cái ngu của mình ra... mang tiếng ngựa bà ... mà sao trên đời này lắm kon ngựa như thế ghê? Sao nó nứng thế nhỉ? Hạng gái này ko chửi ko được... nhưng chửi cũng tìm cách khôn ngoan 1 tí mà chửi chứ đừng trơ trẻn, mạt hạn như nó thì hóa ra mình cũng như nó... Hạn gái này mình cũng đã từng gặp rùi và h cũng đang đối diện...
--> Để kết, chẳng biết nói gì hơn 1 câu mà mình được nghe từ 1 người chồng của hạn gái này mình muốn nói để phụ nữ chúng ta xem lại..."Tôi thà lấy ĐỶ về làm vợ, chứ ko lấy VỢ về để đi làm ĐỶ, ly dị đi" ...
***************************************************************
Đọc câu chuyện này xong bỗng nhiên em nghĩ đến anh và những điều chưa 1 lần muốn nói thẳng với anh... Em ko phải hay có lẽ là chưa từng là 1 đứa biết ghen tuôn khôn ngoan nhưng thật sự sau tất cả mọi chuyện, em phải nói rằng là em ghét, rất ghét cái cách anh nói, và chấp nhận mọi chuyện... Anh nói với em anh Hận chị,... nhưng trong ánh mắt trong lời nói, trong những là thư của anh lại chất chứa tình cảm... Em ghét điều đó, thà rằng anh nói với em có đôi khi anh vẫn nghĩ về chị và vẫn còn tình cảm dành cho chị, như em đã từng khẳng định với anh, trong lòng em vẫn còn chút tình cảm cho người khác... đó là sự thật... đừng bao giờ phũ nhận sự thật anh àh... Em ko nghĩ em là một kẻ chấp nhất những chuyện đó, em ko nghĩ em là một đứa khó khăn để anh ko thể nói thật suy nghĩ của anh :) Mọi thứ em đều có thể chấp nhận, ngoài trừ nói dối... [
Dù gì mọi chuyện cũng đã qua rồi, và dù gì anh cũng chẳng phải giấu cảm xúc của mình thêm nữa phải ko anh? Hận ai, yêu ai, nhiều như thế nào thì bản thân anh cũng biết rõ... em cũng chẳng cần phải nói...
[Viết cho cảm xúc trong một lần vết xẹo lại nhói đau]
Chuyện của 1 bé, nó đau lắm khi người nó yêu suốt 9 năm bỏ nó vì 1 thằng khác... bạn của bạn nó. Con bé hỏi gì cũng chối, chỉ là bạn bè, ko có vấn đề gì cả, nhưng nó thấy, rõ ràng nó thấy những tấm hình thằng kia để lên, nó đau... nó dò xét, nó gặng hỏi, nó cũng chỉ muốn biết sự thật. Thà con bé nói thật, thì chắc nó ko đau như thế... Một ngày sau ngày 2 đứa chia tay, con bé để hình nó và thằng mới lên fb, nắm tay, ôm nhau, hôn nhau... Nó nhìn những tấm hình đó mà rơi nước mắt... Nó yêu nhiều lắm, nhiều lắm luôn... Nhưng càng yêu nhiều nó càng hận nhiều, nhưng cũng ko thể giấu được sự thật là nó còn yêu nhiều lắm...
6 tháng sau chuyện đó, nó gặp và quen 1 người khác, nó biết nó có cảm tình với người đó, nhưng đó chưa thể gọi là yêu. Cho đến bây giờ lúc ngồi nói chuyện với mình, bé đó biết rằng là mình rất thương người mới, nhưng đó chưa phải là tình yêu tha thiết như nó đã từng có. Nó hận người cũ, hận vì sao ko dám nói mọi chuyện rõ ràng, hận vì sao nói dối nó, hận vì sao bỏ nó ra đi, nhưng mà nói gì thì nó vẫn còn rất yêu người đó, đó là tình cảm, và chính bản thân nó ko thể chối bỏ điều đó. Nhưng đồng nó cũng ko muốn người mới buồn...
Chị xin lỗi vì đã tình cờ khơi lại chuyện cũ của em, làm em buồn, xin lỗi cho 1 đêm mất ngủ vì kí ức được lôi lại, cho một quá khứ lại nổi sóng trong tim. Bình yên em nhé.
Viết cho anh, nhát dao đã thành sẹo (hy vọng sẽ chóng lành) và những giọt nước mắt năm xưa...
Viết cho em, để những gì của quá khứ lùi vào dĩ vãng...
Viết cho bé, giọt nước mắt trong đêm của những kẻ độc hành cần sự thật và những bờ bến bình yên...
Bình yên nhé
P/S: Khi nào vết sẹo ngày xưa đã lành, bài này sẽ được xóa.
Posted by
meoconluoi
at
11/17/2010 12:53:00 PM
2
comments
Tuesday, November 16, 2010
Tangled
Tớ mún đi coi film này hú hú
=)) buồn cười cái khúc...
- What brought you here? destiny ...
-A horse =))
Posted by
meoconluoi
at
11/16/2010 08:51:00 PM
0
comments
Khi yêu thương chất chứa những chơi vơi....
Khi yêu thương chất chứa những chơi với, thì con người cũng chới với một cách lạ thường.
Dạo này cứ thèm ngủ liên tục, liên tục, và liên tục 8-|
Nhưng lại cảm giác rất chông chênh trong những giấc ngủ. Chẳng thấy bình yên nơi đó...Chỉ là suy nghĩ nhiều hơn khi ở nơi đó... Nhưng lại luôn thèm cái cảm giác ko thật, ko tồn tại đó.
Tự bản thân biết là mình đang ngủ, tự bản thân biết là mình đang mơ, còn có thể tự xây dựng giấc mơ cho mình... Có thể với nhiều người đó là điên, tạo sao cố gắng control cả giấc mơ của chính mình... Cảm giác, nó cũng như tron "Inception" bạn biết bạn đang làm gì trong đó, bạn biết bạn có thể để mặc cho giấc mơ của bạn nó muốn biết đổi ra sao thì nó biến đổi, nhưng bạn cũng biết là mình có thể thay đổi giấc mơ của chính mình bằng suy nghĩ của mình :))
Ngày hôm nay đã thử... trong đó mình nói với bạn là mình có thể thay đổi mọi thứ với suy nghĩ của mình, mình ko thích cái nhà, mình cho biến mất cái nhà, mình thích cái xe khác mình làm nó đổi khác... và nhiều nhiều thứ nữa...
Nhưng thật sự rất rối loạn... mình điều khiển nó ... hay chỉ là 1 thể loại của giấc mơ giả tưởng trong đó bạn thành siêu nhiên hahhah... thật sự ko biết, ko biết...
KHI NÀO LÀ ĐỦ??? [đòi hỏi bản thân, đòi hỏi từ những người xung quanh nhiều quá...]
Giấc mơ có kết nối được con người với con người hay ko?
Posted by
meoconluoi
at
11/16/2010 08:30:00 PM
0
comments
Saturday, November 13, 2010
hello weekend!!!!!
Mới hơn 7h sáng là bị đánh thức.... grừ grừ... nhức đầu quá....
uống viên thuốc roài, lại mún ngủ tiếp... [ hết 1/2 hủ thuốc roài =)), hủ đó 100 viên]
vừa muốn thức dậy tắm rửa học bài, haiz...
chiều nay có cái competition =)) mà vẫn chưa biết partner mình là đứa nào =)) SH*T =)) Hên xui đi :))
Có nên đi city ko??? nghe đồn có tuyết... mà dạo này nhức đầu hoài... chạy xe 1 mình thì ngán >"< mà rủ thì ko ai đi cả 8-| haiz... từ từ tính... Nằm thêm chút nữa, nướng cho nó đã tí, hehhe...
P/s: Gối đầu lên giường, nghĩ đến chuyện tương lai...
Posted by
meoconluoi
at
11/13/2010 08:53:00 AM
0
comments
Friday, November 12, 2010
áp lực... ực ... ực .... ực....
cảm giác áp lực quá... khóc khóc khóc... khóc được cái gì, sao phải khóc... Yếu đuối hèn nhát... tổng xỉ vả mình....
aaaaaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Cứ mỗi dòng, mỗi câu nói là làm đau nhau đó, có biết ko... BIẾT...
Vậy sao làm thế...CẢM THẤY NHƯ THẾ LÀ ĐÚNG, LÀ SẼ THẤY ĐƯỢC CÁI MÌNH CẦN THẤY. THƯƠNG CHO ROI CHO VỌT, GHÉT CHO NGỌT CHO BÙI.
Vậy rồi sao? làm vậy có biết suy nghĩ cho người ta ko? CÓ, ĐÃ NGHĨ RỒI MỚI LÀM...
KO phải ai cũng nghĩ như mình đâu, nếu người ta nghĩ khác thì sao? người ta ko hiểu thì sao? THÌ LÀ KO ĐỒNG ĐIỆU, LÀ KO HỢP NHAU TRONG SUY NGHĨ.
Thiệt tình, hết nước nói... HẾT NÓI ĐƯỢC RỒI THÌ THÔI, BƯỚNG LẮM, KHÓ TRỊ LẮM. KHỎI NÓI NỮA LOL
Tự nói chuyện với mình =))
Làm đau nhau thì có ích chi, đuối quớ, cần 1 cái phao... bám vào... dùng kim đâm 1 cái bùm cho nó nổ =)) hahhah ko cần phao... cần sự bình yên trước mắt... Lâu rồi ko thấy được... Con người thay đổi nhiều quá, lâu lắm rồi ko thấy được điều đó.
P/s: Tất cả chúng ta đều già đi, mà ko có lớn lên. Tất cả chúng ta đều thay đổi mà đôi khi chưa 1 lần nhìn nhận sự thay đổi đó. thèm... lại được như ngày xưa, khi mọi thứ chưa thay đổi... Nếu được làm lại từ đầu em vẫn sẽ đi con đường đó, để tìm lại một "Anh" của ngày xưa =))
Posted by
meoconluoi
at
11/12/2010 03:34:00 AM
0
comments
Thursday, November 11, 2010
Lại mơ...
Mệt mỏi với những giấc mơ quá...
Toàn những thứ ám ảnh *_*
từ khóc lóc, rượt đuổi, giận hờn, uất hận, ngay cả đến trả thù.... mọi thứ gọi gọn trong giấc mơ vài tiếng... hahah có khi nào đời người mình khi nhìn lại thì cũng như vài tiếng ngắn ngủi đó ko? BUỒN... CƯỜI
Sẽ sớm dứt được ra khỏi nó, sớm thôi :) Thường thì cái gì mình sợ nhất sẽ là cái ám ảnh mình nhất... bình thường sẽ ko thấy sự hiện hữu của nó, vì mọi thứ đã được lý trí control... nhưng trong giấc mơ thì có lẽ... khó điều khiển được.
Biến... biến đi... Xùy xùy... đuổi như đuồi [...] mà ko biến là sao là sao?
Tự dưng thèm được ôm quá...
CÓ AI ÔM TUI HOK? =.= HOK =))
P/s: Ngủ mà cũng ko được yên... Mơ ơi là mơ... xùy xùy
Posted by
meoconluoi
at
11/11/2010 10:15:00 PM
1 comments
Lại suy nghĩ.... nhức đầu quá "_"
Đã ko muốn nói, ko dám nói thì sao phải suy nghĩ, phải nói hả anh?
Thì cứ im lặng cũng có ai hỏi đến đâu, mà cũng ko nghĩ là mọi người sẽ đụng đến khi thấy mình buồn đâu. thế nên sao cứ phải tự làm mình khổ???
Nói hay ko nói, cái đó cũng là bản lĩnh :) Hay nói cách khác hơn đó là đối mặt, đối mặt với chính nỗi sợ của mình. Là đàn ông, phải sống có bản lĩnh, phải biết cách đối mặt dù cho đó là thất bại hay thành công. Chạy trốn là .... [...] Đã từng ko thích sự né tránh đối với mọi việc, cũng đúng là né tránh thì cũng chả ảnh hưởng gì đến ai cả, nhưng 1 lần, 2 lần .. rồi nhiều lần... NÓ thành THÓI QUEN. Mà chuyện đó đã là thói quen thì ko tốt...
Bỏ một cái nick bỏ một cái tên thì ko có khó, bắt đầu lại từ đầu là con người mới thì ko có khó.
CHỈ KHÓ KHI... đối diện với tất cả, gây dựng lại niềm tin, gây dựng lại tất cả mọi thứ trên những thất bại, trên quá khứ, đó mới là khó :)
Có đối mặt, có nhìn nhận mới có thể vượt qua được :) Né tránh ko là giải pháp :)
Bước tiếp nhé.
P/s: Dạo này nhức đầu hoài.... Lạm dụng thuốc nữa rồi "_"
Posted by
meoconluoi
at
11/11/2010 01:08:00 PM
0
comments
Tuesday, November 9, 2010
Lảm nhảm ^^
Đã cố ý thì ko phải vô tình, đã vô tình thì ko phải như thế. Vậy là cố ý hay vô tình? vậy là vô tình hay cố ý?
Lảm nhảm
Lảm nhả
Lảm nh
Lảm n
Lảm
Lả
L
.
.
.
Muốn đi ngủ, hờ hờ...
tui mún đi ngủ.... hờ hờ
Tui cần được ngủ...
Thèm 1 giấc ngủ ko mông mị :)) "Chuyện Hoang Tưởng" - gần như chưa bao giờ ngủ mà ko mơ...
Vào lớp, ngủ đây :D
P/s: Cái gì cũng có lý do của nó, quan trọng là đã tìm ra lý do, ra cái cốt lỏi bên trong hay chưa thôi.... Còn khi chưa tìm ra, thì mọi giả thuyết ta đặt ra là đúng... =)) Mệnh đề "if" mà sai thì mệnh đề kéo theo luôn luôn đúng =)) Bệnh lắm rồi :))
=> Chắc là cố ý =))
Posted by
meoconluoi
at
11/09/2010 01:30:00 PM
1 comments
Monday, November 8, 2010
Em muốn yêu một người như thế
Đọc bài này cảm giác rất là.... hehhe... nói chung là "em muốn iu 1 người như thế" hehhe
MUỐN IU MỘT NGƯỜI
Đối với nhiều người thì đó thật sự là 1 áp lực :) nhưng mà từ nhỏ đã có 1 giấc mơ về sự hoàn hảo của người kia trong mắt mình (có thể đối với mình là hoàn hảo, với người khác thì ko). Hình mẫu vẫn là hình mẫu, xây dưng vẫn là xây dưng ^^
thoai, ko viết lảm nhảm nữa, đi 1 hùi lan man... đi làm bài tiếp.
Posted by
meoconluoi
at
11/08/2010 10:36:00 PM
0
comments
Friday, November 5, 2010
sai hay đúng?
Có khi nào quyết định của ta là sai?
Ta đang tự hỏi, có phải ta cứng rắn quá.
Ta đang tự hỏi, có phải ta nghiêm khắc quá.
Ta đang tự hỏi, ta sai hay đúng.
Ta tin là ta đúng.
Ta tin vào niềm tin của ta.
Ta tin vào con người đó.
Ta tin là có thể hiểu ta.
Vậy bây giờ chỉ có 1 thứ mà ta có thể làm được.
Cố gắng hết mình và chờ đợi.
Hy vọng sự hy sinh có thể làm nên điều kì diệu.
Hy vọng ta sẽ thấy được cái ta muốn thấy.
Hy vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp
Ta chưa từng hối tiếc những gì đã làm.
Lần này cũng vậy.
Nếu Người có thể hiểu... ta có thể thấy trước tương lai... đẹp.
Nếu Người ko thể hiểu...
Ta chúc người người hạnh phúc với những ước mơ... từng là của ta.
*********************************************
Chúng mình là những vạt cỏ
Nhỏ nhoivà mềm mại
Vương lên và tồn tại
Sót lại sau mỗi bão giông
Nắm tay nhau qua hết những quãng đồng mênh mông nắng gió.
Vì.... chúng mình cần có nhau như thể cần màu xanh cuộc sống.
*********************************************
P/s: chỉ hy vọng là có thể hiểu.
Posted by
meoconluoi
at
11/05/2010 10:42:00 AM
0
comments
Tự dưng lại muốn viết 1 cái gì đó sáng nay.
Hiểu hay ko hiểu là do mỗi người. Nhưng hy vọng sẽ hiểu.
Tớ có niềm tin.
Còn bạn thì sao? có niềm tin với tớ ko?
P/s: thật sự là ko thể áp đặt suy nghĩ của mình vào suy nghĩ của người khác. Nhưng hy vọng 1 lúc nào đó, bình tĩnh hơn sẽ đọc lại và có thể sẽ hiểu. Vẫn hy vọng thế.
Posted by
meoconluoi
at
11/05/2010 09:21:00 AM
0
comments
Thursday, November 4, 2010
Chuyện con nít ^^
Tớ thích con nít.
Đó là chuyện hiển nhiên ko có gì tranh cãi. Đi tới đâu tớ cũng thích chơi với con nít ^^ Thế nên tớ luôn có kẹo trong cặp để dụ con nít.
Nhưng mà... hôm nay tớ mới nghiệm ra được 1 điều là... tớ ko thích có nhiều hơn 4 đứa con nít trong 1 cái nhà :)) vì tớ dễ nỗi điên lên mà giết tụi nó lắm =)) hehhehe 4 đứa đi học về mà 1 đứa Viola, 1 đứa Flute, 1 đứa Piano, 1 đứa Clarinet... hờ hờ bạn nghĩ gì khi 4 thứ đó chơi cùng lúc... và 4 bài khác nhau :))
ÔI đời thật là thi vị =))
Thế mà tớ có thể ngồi giữa tất cả các nhạc cụ đó mà tớ làm bài... thật đáng khen cho tớ =))
cho đến khi nhạc cụ được bỏ xuống thì... bạn nghĩ sao khi mà 4 đứa nhóc cùng kêu đói 1 lúc... 8-| haiz.... và món mà tụi nó thích nhất là mì gói hahhaha (cũng đỡ khổ) và... sau 1 buổi chiều ăn xế của tụi nhóc... thì 1 cái nồi đã ra đi vì bị khét... hahhahah....
Ôi... tớ nghĩ đến viễn cảnh tớ có 1 đàn nhóc như thế.... =)) Lúc đó chả biết tớ sẽ thế nào nhỉ??? đem 2 đứa về ông bà nội, 2 đứa về ông bà ngoại... vợ chồng dắt nhau đi chơi... =)) một viễn cảnh thật là sung sướng.... hahhaha mơ tưởng quớ =)) đi ngủ cho nó lành hehhehe....
P/s: à ko phải lúc đó mình ngồi làm bài ko... mà mình vừa làm bài vừa nghe nhạc bài bên dưới đây =)) 1 đống âm thanh hỗn tạp hahha... cũng hay hay ;). I love children.
Posted by
meoconluoi
at
11/04/2010 04:51:00 PM
0
comments
Mơ
Lại mơ... giấc mơ rất buồn... nhưng khi tỉnh dậy nghĩ lại nó lại cười một mình...
Trong giấc mơ của em, em lại gặp anh, nhưng đó lại là 1 câu chuyện buồn... rất buồn... Trong đó anh xem em như là back up plan... =)) Cho đến lúc người yêu anh quay lại và anh nói rõ mọi chuyện với em :)) Em đã tát anh rất ... nhiều... Rồi em ra đi...
Em dọn đến 1 nơi mới. Nơi đó có 2 người bạn và 2 người lạ... 2 con bé quá quắt. Ngay ngày đâu tiên chiến tranh đã xảy ra... Với 1 đứa như em mà có thể gây chiến ngay ngày đầu gặp mặt thì cũng thật là giỏi... Đêm hôm đó em đã bỏ ra ngoài để khi trở lại thì thấy 1 đống đồ của mình đã dc chuyển tới :)) em chiếm trọn 1 phòng to với rất nhiều đồ đạc... và tất cả đồ đều dc chuyển vào = dường... cửa sổ =)) ko hiểu tại sao lại thế. Chắc do gây nhau nên ko muốn mang đồ đi đường cửa chính :))
Thế đấy, ngày hôm nay anh lại chạy vào giấc mơ của em, đâm em thêm mấy nhát thế đấy. Chắc tại suy nghĩ nhiều quá nên nó thế :-j Dù gì thì cuộc sống mà ^^ em đâu có cấm cản gì dc. Em sẽ quên quá khứ từng chút, từng chút một. Để đến 1 khi nào đó gặp lại anh có thể như 1 người xa lạ tiếp cận em nhẹ nhàng và cho em trọn vẹn niềm tin :)
P/s: Em vẫn mong là sau tất cả mọi chuyện, anh vẫn sẽ tiết tục những kế hoạch của anh, và đạt được những gì như trước nay anh đã hứa với em. Đừng vì chuyện này mà quay lại hút thuốc anh nhé, đừng vì chuyện này mà lại mỗi ngày đều say khước anh nhé, đừng vì chuyện này mà bỏ bê sức khỏe anh nhé. Em ko thích thế đâu.... Mà có lẽ lúc này, em thích hay ko thích cũng chẳng còn quan trọng với anh nhỉ. Em chỉ nên nói em hy vọng anh sẽ ko làm thế nhỉ ^^
Posted by
meoconluoi
at
11/04/2010 08:51:00 AM
0
comments