Wednesday, March 23, 2011

Ly thủy tinh

Đang ngồi cầm một cái ly trong tay, bất chợt nghĩ, nếu mình dùng hết sức bóp lấy cái ly thì sao nhỉ?

1. Ly không bể =)) ngồi nhăn răng ra cười
2. Ly bể...
    a. Tốn tiền mua ly khác >"<
    b. 1. trong ly còn nước.... lau dọn
        2. trong ly hết nước... dọn miểng =))
    c. 1. Tay không bị sao hết... quá tốt...
        2. Miểng ghim vào tay... >"< băng bó =)) (tuần này có mấy cái test, mà dính miểng là sung sướng luôn)
3. Tốt nhất là đi dẹp ly, chứ trong trạng thái hiện tại... bóp ly hay quăng ly dám xảy ra lắm >:) hahhah

-/-

Cuộc sống cũng giống như vậy, hoặc bạn phải chọn đúng - sai, được - mất, có - không... Nhưng đối với chính bản thân tôi vì lúc nào cũng tham lam muốn tất cả, nên tôi hay đưa ra lựa chọn thứ 3 để bảo toàn tất cả. Tôi biết chững lúc đó sẽ làm bạn rất phân vân và khó xử. Nhưng nếu có thời gian để ngồi suy ngẫm lại, tôi tin chắc là bạn sẽ thấy tôi đúng. (Nhấn mạnh lại là nếu bạn có suy ngẫm về những gì tôi nói)

1 năm và 9 tháng, đoạn đường tôi còn phải bước một mình, không quá dài, ko quá ngắn. Phải cố hết sức mình thôi. Bạn cũng sẽ đi trên những con đường mà bạn đã chọn... Không được gục ngã... vì chúng ta còn một cuộc hẹn.

Winona - ngày tuyết phủ.

cho một ngày mưa tầm tã

Thiên thần đơn độc

Truyện trên là do Kiên viết (lick vào link trên để đọc), cảm thấy nó có 1 chút gì đó chạm vào lòng mình. Kiên là 1 người bạn tôi biết qua facebook, chính xác là biết qua các notes của cậu ấy. Nó có chút gì đó khác thường, câu chuyện cũng mang vào đó những cảm xúc và tình tiết rất lạ, và hơn cả là 1 cái gì đó dằn vặt nội tâm. (Quay lại đọc hết câu chuyện ở trên rồi hãy trở lại đọc tiếp blog tôi)

Tôi hiện nay cũng chưa tìm ra được lối thoát cho chính bản thân mình và cảm giác cô độc. Có vẻ như là cũng sắp thành một con người giấu mình quá kỹ rồi nhỉ? Mà có thật là thế? Hay chỉ vì chẳng ai muốn nhìn đến hay thảng hoặc họ có nhìn đến nhưng lại vì sự ích kỷ của bản thân mà tự nhủ với chính mình một câu "không phải chuyện của tôi". Tôi... hiếm khi nói chuyện với người khác... cũng chả phải vì tôi không thích nói chuyện hay vì tôi muốn ở một mình, mà chỉ vì không có người muốn nói chuyện với tôi. Tôi bẩn, tôi lập dị, tôi ngoan cố, bướng bỉnh và lầm lì... nhưng tất cả những điều đó không có nghĩa là tôi lạnh lùng hay vô cảm. Chỉ là... thiếu sự đồng cảm.

Tôi thích cả 2 cái kết cho câu chuyện về thiên thần nhỏ đơn độc đó. Nếu ở cái kết thứ nhất - "kết ảo" là một "happy ending" với một người rũ bỏ và đạp lên tất cả mọi sự đàm tếu để đến với em, giữ thiên thần nhỏ lại thế gian, cái kết hạnh phúc mà rất nhiều người đọc chờ đợi. Thì cái kết thứ 2 - đưa người đọc về hiện tại với cái tôi quá lớn của một thằng con trai mới lớn, dù có dằn xé nội tâm... nhưng kết cục lại chỉ là một "Sự vô tâm có chủ đích". Nhưng dù gì "em" cũng đã làm được điều mà tôi mong ước "thả mình từ tầng 7" - tuy là không đủ cao như mong muốn nhưng dù gì cũng hội đủ cảm xúc mà phải không em? Tôi biết - em đã không rơi xuống, em đã bay lên như mong muốn của em hay của chính bản thân tôi...

Mưa làm cho suy nghĩ của con người ta điên hơn một chút thì phải. Có lẽ nên trở về với thực tại...

Câu trả lời cho tất cả mọi thứ là tôi vẫn sẽ tiếp tục như thế này, điên với những cảm xúc và sống vì mục đích đã định sẵn. Nếu bạn không còn muốn chia sẻ tâm hồn, chia sẻ thực tại, bạn chọn cách sống ích kỷ, bảo toàn mọi thứ cho riêng bạn; tôi sẽ không trách gì bạn cả. Nhưng chính bản thân tôi đã tự mình sắp xếp 1 cuộc hẹn ở thì tương lai cho chúng ta. Theo nhiều người nói thì 21/12/2012 sẽ là ngày tận thế... thế nên tôi chọn ngày đó để gặp lại bạn. Điểm khởi đầu mới cho mọi thứ sẽ là nơi tôi và bạn gặp nhau lần đầu tiên. HY VỌNG sẽ gặp lại bạn nơi đó. (àh, nếu bạn không thấy tôi ở đó thì có thể qua quán kem phía bên kia đường tìm tôi nhé, ^-^ chắc tại trời nóng quá)

Tôi vẫn điên, vẫn bẩn, vẫn tháng giặt đồ 1 lần, vẫn sống chung với đồ ăn và tô dĩa bày khắp phòng... Rỗi sẽ có ai dõi theo tôi?

P.s: Vì tôi giấu mình quá kỹ, tôi điên... hay vì sự ích kỷ của bản thân bạn?
"Đã đi thì không trở lại" - tôi là con người tham lam, tôi ko làm được điều đó. Nhớ đấy, tôi đã đặt hẹn với bạn trước rồi đấy. see you there.

Sunday, March 20, 2011

xuân về

Lâu rồi ko viết blog nhỉ ^^ phủi bụi phủi bụi (hay là viết mà ko muốn public nhỉ??)

Xuân về cho cây lá tốt tươi, cho chim chóc líu lo, cho mọi thứ bừng sáng và cho người cảm thấy cuộc đời tươi đẹp hơn. Cuộc sống xung quanh mình cũng thấy tươi trẻ hơn. Thế nhưng mà có 1 nơi nào đó lẩn khuất sâu trong con người mình nó vẫn đóng băng... đang chờ mùa xuân về. Chỉ cần 1 cái nắm tay, một cái cười, một giọng nói để băng tan chảy ... mà sao khó. Thèm lắm 1 cái ôm, 1 vòng tay nhẹ thôi mà ko hờ hững. Thèm có 1 người ngồi ngay trước mặt mình, ngay lúc này, để mình có thể chồm lên, vòng tay qua cổ và hỏi "yêu em ko" hoặc "do you love me" ... để rồi cười nắc nẻ, cười sằng sặc, trong khi có thể người kia chả hiểu gì sất :)) Nói thì dễ mà làm thì quá khó...

Tưởng tượng... một buổi sáng thức dậy, nằm kế bên mình là một khuôn mặt yêu thương, say ngủ. Một người mà ta có thể làm tất cả vì người đó, một người mà có thể làm tất cả vì ta, yêu thương bảo bọc ta, cười với ta, nhìn ta làm những trò điên rồ nhất có thể, cùng ta đi mọi nơi, nấu cho ta ăn trong những ngày ẩm ương lười biếng. Không chê đồ ăn ta nấu cho dù biết đó là món "dọn tủ lạnh" vì ta lười đi chợ... v...v...v... Ta sẽ yêu một con người như thế cho đến khi người đó dừng yêu ta, àh ko, có thể là cho đến khi ta ko thể yêu nỗi nữa....

Tưởng tượng... một buổi sáng thức dậy, nằm kế bên mình là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Có thể ta sẽ giật mình, nhưng ta sẽ nhìn ngắm thật kỹ gương mặt đó, để rồi mỉm cười và tự nhủ "ta sẽ yêu thương con người này" để rồi ta lại có thể làm tất cả vì người đó....

Thực tế... ko như là ta tưởng tượng! Mỗi sáng, ta mở mắt ra vẫn chẳng thấy ai nằm cạnh ta, để ta biết hôm nay vẫn chưa có người để ta mỉm cười và nói yêu thương. Nhưng ta biết, ta phải chờ đợi... để một hôm nào đó ta có thể nói "anh bắt em chờ anh lâu quá rồi đấy, bắt đền anh đấy, đền cho em đi >:P" ... Vẫn tiếp tục chờ đợi...

Je t'aime

P.s: Đôi khi con người ta cô độc đến nỗi, chỉ cần có người cười với mình... tưởng đâu mùa xuân đã về.

Tuesday, March 15, 2011

Tháng 3

Đã là giữa tháng 3, tuyết cũng đã tan hơn phần nữa, thời tiết cũng ấm áp hơn, mùa xuân lại về :)

Dù gì thì trước giờ tháng 3 vẫn là cái tháng mà mình ít thích nhất trong 12 tháng của năm. Tháng 3 thường bắt đầu với những buồn vui, giận hờn vô cớ, với những giọt nước mắt, với nụ cười ít ỏi và cả với bạn bè.

Monday, March 7, 2011

Confirm

Cuối cùng cũng đã nhận được confirm từ những gì mình thắc mắc. ^-^ Thank you for everything you guys did. I will never forget it. Remember what I said.... You will see it in the near future... I promise.

Cảm giác rất thoải mái, có lẽ mình càng ngày càng lớn lên hơn sau mọi chuyện. Chẳng còn như ngày xưa mà cảm xúc nổi lên bồng bột. Chuyện gì cũng thế thôi. Tâm phải tĩnh. :)

Khẽ...

Saturday, March 5, 2011

Spring break

1 tuần Spring break... lại ở nhà, chả làm gì cả. Người người đi chơi, nhà nhà đi chơi, mình ở nhà. :))
Con bé rủ đi Cali với nó, mà... đang nghèo >:) thế nên... ở nhà.
Phụ nó chuẩn bị, phụ nó dọn dẹp, 2 chị em làm này làm kia cũng vui...
Tự dưng thấy 1 điều, càng ngày mình càng kỹ tính quá đáng... 8-|
Đúng giờ hơn, ko chơi giờ dây thun nữa, cái gì cũng kỹ tính... haiz... có vẻ như tính mình đang có cái gì đó thay đổi, suy nghĩ cũng khác, cách nói chuyện cũng khác. Chắc lại đang sắp bắt đầu bước qua 1 gian đoạn thay đổi tính tình nữa đây. hhahhaha...
Để coi thế nào.

Thay đổi thế này cũng tốt, toàn những cái tốt mà thôi, heheh. Nhưng mà xưa nãy khắc khe, giờ mà khắc khe hơn nữa ... chỉ tổ khổ những người xung quanh và sau này là khổ ai mà yêu mình và con cái mình hahhah... Thôi kệ... ra sao cũng được, người tính ko bằng trời tính. Mình tin vào ông trời.

In God, we trust...

Friday, March 4, 2011

Em thua rồi

Sáng dậy đói bụng quá hix hix... tự dưng đọc cái bài này cũng thấy hay hay.

Hum qua, đã thực hiện 1 quyết định quan trọng. Tin tưởng vào quyết định của mình là đúng :D