Sunday, October 31, 2010

cho 1 ngày ngủ ko mộng mị....

chỉ ngủ được khoảng 4 tiếng, nhưng sau đó cảm thấy rất tỉnh...

Có lẽ là phải như vậy thôi :) đủ chưa? bản thân ko trả lời được.

Chắc là đã làm phiền lắm. Gây rối lắm. Làm mất tập trung lắm ^^

Vẫn chưa làm được... Sẽ làm được chứ? Được thì sao mà ko dc thì sao? Nó vẫn nằm đó thôi =)) Bị khìn... Sẽ có người hiểu được những câu này chứ? :-j no clue, làm sao mà hiểu được hahhah

Xin chào ^^ ...


P/s 1: còn 2 ngày nữa. có nên gửi ko?

P/s 2: chỉ tính gọi dậy tập thể dục mà cũng ko dc... có khi nào block số rồi ko?

Bữa nay dọn phòng sạch sẽ quá :D Mà hình như chĩ những khi bị điên mới đi dọn phòng. Thế... hôm nay là tỉnh hay điên?

Wednesday, October 27, 2010

10-28-2010 cho 1 giấc ngủ ngắn của buổi chiều.

giữa những đám đông ồn ào nhộn nhịp, giữa những trận đấu mệt nhoài. Tôi lại thấy mình ở nơi đó, tôi mỉm cười. Người đang đứng bên cạnh, nắm chặt lấy tay tôi là anh... con người ko thuộc về nơi này... hay là chưa từng thuộc về nơi này trong quá khứ của tôi. Tôi gọi anh là Sói.

Trong đám đông kia có 1 cánh tay đang vẫy tôi, có vẻ như đó là Mưa. Tôi gọi anh là Mưa vì câu chuyện giữa chúng tôi liên quan nhiều đến những ngày mưa. Tôi chưa từng nghĩ Sói và Mưa sẽ gặp nhau... Mà biết đâu dc, có thể lúc nào đó 2 người đó là bạn mà tôi ko biết thì sao. C'est la vie. Đi chung với Mưa là Ni - cô bạn có cái tên rất đặc biệt Rohani - người mà từng cố gắng dành mọi thứ liên quan đến tôi. Có lẽ vì lúc đó chúng tôi là con nít.

Tôi và Sói đến gặp họ... Vẫn như mọi khi, Ni cố gắng bắt chuyện và rủ Sói đi chỗ khác (hahhah, chẳng biết để làm gì). Tôi đứng đó với Mưa, nói chuyện bâng quơ, cũng chẳng có gì để nói... như từ xưa đến nay vẫn vậy, giữa chúng tôi ko có gì để nói ngoài những câu chào hỏi, nói chuyện xã giao. Hẹn 2 người kia ở buổi tiệc ở tầng dưới nên chúng tôi xuống đó.

Ồn ào, náo nhiệt và đông đúc. Tôi đảo mắt tìm Sói. Anh vẫn vậy, là trung tâm của những cuộc vui với nhiều trò, với cách nói chuyện và đùa giỡn, với các cô nàng; đó ko phải thế giới của tôi :P Tôi đi ngang qua anh ra hiệu, có thể anh thấy, có thể anh ko thấy, tôi ko biết. Lúc này Mưa đã tan vào nơi đó, hòa vào với những con người khác, tôi cũng chẳng thấy anh.

Ngồi trong góc - một góc có thể nhìn được tất cả mọi người. Một mình nhưng lại ko thấy lạc lõng. Tôi thấy Sói đi tìm tôi, nhưng có lẽ anh ko nhìn thấy tôi :) Tôi thấy Mưa hòa vào cuộc vui với những cô nàng, âu đó cũng là bản chất. Sói thôi tìm kiếm và bước lên sân khấu, tôi nghĩ có lẽ anh sẽ thể hiện sở trường của anh. Ngay lúc đó anh lại nhìn thấy tôi... Anh ra hiệu cho tôi đến chỗ anh... "Ko biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu đây"...

Đang thắc mắc là nếu lúc đó ko có phone giật mình dậy thì câu chuyện sẽ tiếp diễn thế nào :D Tại sao Sói và Mưa có thể gặp nhau :)) Tại sao mình có thể mơ như thế =))

Monday, October 25, 2010

Nhật kí của những giấc mơ

Từ bây giờ nơi đây sẽ là nhật kí của những giấc mơ.

Ký tên đóng dấu cộp cộp...

Mèo con lười.

Cứ mỗi lúc ko dc thoải mái tôi lại muốn viết cái gì đó. Tôi cũng biết rằng tôi viết ko hay, như xưa nay văn chương tôi vẫn vậy, lục cục lòn hòn như chính bản thân tôi.

Tôi đọc đâu đó thấy người ta nói "Dường như phụ nữ có thể chấp nhận và bỏ qua – dù không dễ dàng – khi chồng mình xảy ra chuyện ngoài chồng ngoài vợ, nhưng đàn ông rất khó đối diện với sự thật vợ mình có tình cảm với một ai khác." Nhưng có lẽ điều đó ko đúng với tôi. Nhưng có tại có lẽ bản tính tôi trước nay như 1 đứa con trai, suy nghĩ như 1 đứa con trai, hành động như 1 đứa con trai, thì cả sự tha thứ và chấp nhận nó cũng bị ảnh hưởng như 1 đứa con trai. Người ta cũng nói, tha thứ bỏ qua tất cả là cách mà làm lòng mình nhẹ nhàng nhất, mẹ tôi cũng nói thế. Thế nhưng đã bao giờ tôi làm dc điều đó? Tôi chưa từng bỏ qua, chưa từng có thể tha thứ cho những con người đã dụng đến danh dự tôi, dụng đến gia đình tôi, tôi ghìm đó vì tôi biết sẽ có lúc ... mọi thứ sẽ được trả đầy đủ. Mẹ tôi hỏi "con làm thế được gì? Bản chất con ko phải là 1 người xấu, đến lúc con có khả năng làm cho họ trả giá, thì lúc đó chính bản thân con có nỡ làm điều đó ko? Hay bây giờ con tự làm mình phẫn nộ, tự làm khổ chính bản thân mình?" Tôi ko có câu trả lời cho những điều đó.

Anh - có thể biết những điều đó qua lời kể của tôi, nhưng tôi cảm nhận... anh ko thể hiểu nó. Cuộc sống của tôi khác của anh. Nó có nhiều áp lực lắm. Một vài người nhìn nhận chuyện đi du học của tôi như là bàn đạp cho sự thành công trở về như mọi khi tôi thường muốn chứng minh khả năng của mình. Nhưng chính tôi nhìn nhận nó như sự trốn chạy - trốn chạy áp lục gia dình, dòng họ; trốn chạy nghĩa vụ và trách nhiệm... Anh nói thì bỏ hết nghĩa vụ trách nhiệm, bỏ hết mọi thứ. :) Có những thứ ko phải nói là làm được. Nó là danh dự của gia đình, là trách nhiệm của mình đại diện cho gia đình trong dòng tộc... nó khó lắm anh àh. Nào là giỗ, Tết... nào là tiếp chuyện với các bác trong nhà... nào là sự so sánh giữa các gia đình... tôi chẳng muốn về...

P/s: chắc sẽ tạo 1 cái blog khác để viết, có những thứ ko muốn người khác đọc!!!

Wednesday, October 20, 2010

Muốn làm 1 cú nhảy thật đẹp....

Lởn vởn trong đầu chuyện muốn nhảy... cảm giác là sẽ rất thoải mái khi nhảy, xung mình ngộp quá... Ngộp với tất cả mọi chuyện từ chuyện của bản thân đến chuyện của tất cả những người xung quanh mình. Có vẻ như là nó là một nỗi ám ảnh, hình ảnh thật đẹp khi leo lên 1 nơi thật cao, nơi mà có thể nhìn thấy rõ tất cả mọi thứ, nhưng chẳng ai có thể thấy ta, nhún mình, bung người và ta bay, cảm giác sức gió, cảm giác tốt độ, cảm nhận sự tự do, ko ràng buộc...

Không phủ nhận rằng chính bản thân mình thích tốc độ. Tốc độ là 1 sự thử thách mà ko bao giờ có điểm dừng và người chiế thắng cuối cùng. Nếu bạn đạt được tốc độ đó, bạn là người chiến thắng, nhưng ko có nghĩa là sẽ ko có người nhanh hơn bạn. Bungee... một trò chơi mà đã từng rất ao ước dc chơi, nhưng cho đến thời điểm hiện tại vẫn chưa có cơ hội. Sky diving... đã từng nghĩ... sao máy bay ko rơi =)) để có thể nhảy ra ngoài =))

Thế nên cũng đừng cảm giác lạ lẫm, nếu một ngày nào đó bạn nghe tin... tôi nhảy từ 1 cây cầu nào đó thật cao hoặc từ một tòa nhà chọc trời lạ lẫm nào đó. Đừng buồn cho chuyện đó... hãy mỉm cưởi... vì lúc đó bạn biết chắc chắn được một điều, tôi đã cười rất tươi khi tôi nhảy và vì đó là niềm yêu thích của tôi.

Do what you wanna do and never regret"

Tuesday, October 5, 2010

Again...

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

When I saw you pics, I feel so bad........... After thinking about you and me, our relationship, I decided... to block your nick, block your facebook, no more connection. I'm not sure it's good or bad, but at least it will never make me feel like this again. I admit that it disturbed my life ... just a little bit... but it still.... =)) Hoping that we could talk as bro-sis when we meet again in the future...

P/s: I still keep "the bear over the box" on my desk. I should think again about hiding that...

P/s: Used to think "after breaking up, every one can be friend"... NO MORE now... Future... maybe.

^^ Never say never again.

Friday, October 1, 2010

Nếu thật buồn em hãy về với biển...

Tự dưng nhìn thấy relationship status của người ta, lòng mình chợt nghẹn lại...
Sao thế nhỉ?

Mình cũng đâu có yêu người ta, mà sao nó lại cảm giác thế? Sự ích kỉ? Sự nhỏ nhen? Hahahha, lúc nào cũng muốn mọi thứ thuộc về mình, mà chưa bao giờ biết cho đi... Đã ko yêu thì sao từng cố giữ lấy người ta cho mình, cứ như 1 đứa trẻ giữ lấy đồ chơi và gấu bông của nó, cho dù nó biết là nó cũng sẽ ko chơi sau đó, nhưng cũng chẳng muốn đưa cho người khác. Buồn cười quá, mình giống 1 đứa con nít quá...

Anh đùa... cũng có thể bây giờ là quả báo cho những điều em đã làm... Có thể... Câu nói đùa đó làm mình suy nghĩ rất nhiều... Mình đã từng ko trân trọng tình cảm của người khác, bỏ rơi người ta... để rồi đã có lúc hụt hẫng, chới với, mất lòng tin, bị anh quay mặt đi trong mối quan hệ sau này... Cảm giác của mình lúc này đang cảm nhận phải chăng nó chỉ bằng một phần nhỏ cảm giác của người ta khi mình quen anh, khi mình để status relationship??? Đó phải chăng gọi là quả báo???

Anh hỏi... anh ấy có tôn trọng em ko? Suy nghĩ về mọi chuyện đã qua... Anh ấy rất tôn trọng em, tôn trọng quyết định của em, tôn trọng hành động của em...
Em lại nghĩ... mình có tôn trọng anh ấy ko? tôn trọng quyết định của anh ấy ko? Có lẽ mình đã sai nhiều thứ... Có lẽ mình nên tôn trọng quyết định của người ta, dù người kia là ai, thế nào thì đó cũng là quyết định của người ta. Dù gì thì người ta cũng là anh 3 của mình. Cuộc sống mỗi do mỗi người tự lựa chọn, chẳng thể can thiệp vào nhau khi ko có điểm chung :)

Anh à, có khi nào anh tự hỏi, tại sao em ko thích biển. Em thích đi các thành phố biển, nhưng em lại ko thích ngồi trên cát nhìn biển. Em thích cảm nhận mùi gió biển, không khí đổi khác, nhưng em cũng biết mình ko kiềm nén được cảm xúc của bản thân khi ngồi trước biển. Biển menh mông lắm, ngồi nơi đó làm em suy nghĩ rất nhiều, cả chuyện vui cả chuyện buồn, cả những quá khứ, những kỉ niệm. Em có những kỉ niệm vui với biển, với bạn bè, nhưng cũng ko ít nỗi buồn được gửi lại nơi đó.

Nơi này ko có biển. Có lẽ cũng tốt. Không phải sống với những cảm xúc... nhưng cũng chẳng thể mở lòng mình ra... Tự dưng em thèm về với biển... Tự dưng em lại muốn ôm chặt lấy anh, tự dưng em lại thèm chán tàu hủ nóng hôm ấy, tự dưng em lại nhớ những sống gió và bình yên, những nụ cười và giọt nước mắt, giấc ngủ nhẹ nhàng và bình yên bên người mình mình yêu, cảm giác an toàn và hạnh phúc... 5 ngày... với đủ mọi cung bậc của cảm xúc... mình đã sống trọn vẹn chưa anh nhỉ?

1 người đã hỏi em "what was the happiest moment of your life?"

1. when I was young, my dad gave me and my mom a ride to go around the city, I feel happy.
2. when my sister came back home, I saw her after 7 yrs we disconnect. I feel happy
3. When I saw my first love day by day, do stuff together, smilling together. I feel happy
4. when my family include my parent, my brother sister (not relative such as you) can sit and have dinner together. I feel happy
5. When the guy I love hold me in his arm, I feel happy

And he said "For you, family is the happy place"

Em luôn đi tìm kiếm 1 chốn bình yên cho bản thân mình... nhưng có lẽ nó đơn giản hơn em nghĩ...
Với mẹ, "vậy là mẹ yên tâm ,con trước mặt,ba mới về đang nằm ngủ ,con chó dưới chân...hì hì ổn rồi..." Đơn giản quá anh nhỉ... Khi em đọc những dòng đó của mẹ... em mới thấy sao lại phải tìm kiếm xa xôi, bình yên luôn có trước mặt mình, ngay trong lòng mình, chỉ là mình có chấp nhận nó hay ko thôi...

Người ta nói đúng... xây dựng lòng tin ở những người mới quen biết thì dễ hơn là xây dựng lại lòng tin ở những người mà chính ta đã đánh mất lòng tin nơi họ. Trong họ có 1 cái gì đó nghi ngờ, dò xét... nó như bức tường ngăn cách, xây lên bức tường đó thì dễ ... phá bỏ nó xuổng mới là khó... Nhưng mà "nước chảy đá mòn"... Tin ko anh?

P/s 1: =)) lại bắt đầu lộn xộn trong lòng roài, lại bắt đầu viết linh tinh roài... há há há...

P/s 2: thích 2 cái note này =)) ghi chú lại cho nhớ hé hé
http://www.facebook.com/notes/mai-trang-sunshine/dien-suu-tam-danh-cho-ai-dang-muon-xa-stress-hoac-cho-ai-dien-giong-minh-/471270396978

http://www.facebook.com/note.php?note_id=145261192184147&id=130385377001105