Monday, October 25, 2010

Cứ mỗi lúc ko dc thoải mái tôi lại muốn viết cái gì đó. Tôi cũng biết rằng tôi viết ko hay, như xưa nay văn chương tôi vẫn vậy, lục cục lòn hòn như chính bản thân tôi.

Tôi đọc đâu đó thấy người ta nói "Dường như phụ nữ có thể chấp nhận và bỏ qua – dù không dễ dàng – khi chồng mình xảy ra chuyện ngoài chồng ngoài vợ, nhưng đàn ông rất khó đối diện với sự thật vợ mình có tình cảm với một ai khác." Nhưng có lẽ điều đó ko đúng với tôi. Nhưng có tại có lẽ bản tính tôi trước nay như 1 đứa con trai, suy nghĩ như 1 đứa con trai, hành động như 1 đứa con trai, thì cả sự tha thứ và chấp nhận nó cũng bị ảnh hưởng như 1 đứa con trai. Người ta cũng nói, tha thứ bỏ qua tất cả là cách mà làm lòng mình nhẹ nhàng nhất, mẹ tôi cũng nói thế. Thế nhưng đã bao giờ tôi làm dc điều đó? Tôi chưa từng bỏ qua, chưa từng có thể tha thứ cho những con người đã dụng đến danh dự tôi, dụng đến gia đình tôi, tôi ghìm đó vì tôi biết sẽ có lúc ... mọi thứ sẽ được trả đầy đủ. Mẹ tôi hỏi "con làm thế được gì? Bản chất con ko phải là 1 người xấu, đến lúc con có khả năng làm cho họ trả giá, thì lúc đó chính bản thân con có nỡ làm điều đó ko? Hay bây giờ con tự làm mình phẫn nộ, tự làm khổ chính bản thân mình?" Tôi ko có câu trả lời cho những điều đó.

Anh - có thể biết những điều đó qua lời kể của tôi, nhưng tôi cảm nhận... anh ko thể hiểu nó. Cuộc sống của tôi khác của anh. Nó có nhiều áp lực lắm. Một vài người nhìn nhận chuyện đi du học của tôi như là bàn đạp cho sự thành công trở về như mọi khi tôi thường muốn chứng minh khả năng của mình. Nhưng chính tôi nhìn nhận nó như sự trốn chạy - trốn chạy áp lục gia dình, dòng họ; trốn chạy nghĩa vụ và trách nhiệm... Anh nói thì bỏ hết nghĩa vụ trách nhiệm, bỏ hết mọi thứ. :) Có những thứ ko phải nói là làm được. Nó là danh dự của gia đình, là trách nhiệm của mình đại diện cho gia đình trong dòng tộc... nó khó lắm anh àh. Nào là giỗ, Tết... nào là tiếp chuyện với các bác trong nhà... nào là sự so sánh giữa các gia đình... tôi chẳng muốn về...

P/s: chắc sẽ tạo 1 cái blog khác để viết, có những thứ ko muốn người khác đọc!!!

0 comments: