Monday, October 31, 2011

Bệnh roài

Đã bị bệnh rồi :( mà khi bệnh thì thèm có người lo cho mình :(
Có ai muốn lo cho mình hok? hix hix hix
Đau lưng, nhức mỏi... cái lưng làm mình muốn đi về :((
Chẳng có cái gì ra cái gì cả...chán ghê gúm........


Vòng tay ấm sẽ khi nào em có được
Chỉ một chút thôi, một chút nhớ nhung
Một cái ôm ấm một chiều lạnh giá
Cho em quên hết những nỗi ưu buồn 

Bông tuyết rơi ngập ngừng nơi thềm cửa
Luyến lưu chi một chút gió thoảng kia
Và đâu đó thổi bùng lên ngọn lửa
Đốt cháy tim, đưa bông tuyết về trời.

Winona - một ngày bị bệnh :(( và giấc mơ tuyết trắng lại ám ảnh òa òa òa

Sunday, October 23, 2011

Ám ảnh

Câu chuyện về một đôi giày
Là nỗi ám ảnh của ngần ấy thời gian,
Có đáng không ?
Có vượt qua được không?

Chiếc đồng hồ ấy, hình ảnh ấy,
Vẫn cứ lởn vởn đâu đây
Khi nào sẽ thoát khỏi?
Khi nào sẽ thôi kiếm tìm?
khi nào sẽ thôi khắc khoải
bởi một hình ảnh thoáng qua...

Chập chờn trong những giấc mơ
Lởn vởn trong những suy nghĩ
Xoay tròn hình ảnh của những con người
Mà đôi lần, đôi lần muốn xóa bỏ
Muốn như chưa từng quen biết

Mà cũng lạ,
Đôi khi cũng vẫn chính những hình ảnh đó
Vẫn những con người đó
Mà sao xa lạ
Cứ ngỡ như chưa từng quen biết
Làm ta chợt òa khóc
bởi sự xa lạ đó.

Vòng xoáy thời gian
Sẽ đưa ta đi trong vô định
Nào ai biết trước được điểm dừng
Điều chi sẽ chờ ta nơi phía trước?
Để một lúc nào đó
Dừng lại và nhận ra
Con đường đi của định mệnh
Đã đưa ta ra khỏi quỹ đạo của đời nhau.

J.S.
10/23/2011

P/s: Mấy nay đang bị hình ảnh của 1 con người ám ảnh mình @_@ Xùy xùy, đời đang vui ko muốn dính tới chuyện tình cảm. Bước ra khỏi những giấc mơ của tui. Nhanh!

Wednesday, October 19, 2011

Nhớ và quên

"Thời gian làm những người yêu nhau quên đi những tiểu tiết."

Hôm nay tình cờ đọc được câu này từ 1 truyện ngắn đang đọc. Ngẫm thấy nó cũng đúng. Con người khi yêu nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, những thói quen, những sở thích. Đã có đôi khi nghĩ là những điều đã ghi nhớ đó, sẽ rất khó rất khó để mà quên.

"Em đã quên mất nó rồi." Một câu nói tôi được nghe từ một người, người mà tôi đã từng có thể gọi là biết rõ từng chi tiết về cuộc sống, về suy nghĩ, về cảm xúc, về tất cả mọi thứ. Nhớ hay quên cũng chỉ là một phạm trù khái niệm, tùy thuộc vào thời điểm, sự ghi nhớ, sự lập lại, và sự quan trọng của vấn đề. 

Trí nhớ ko tốt có lẽ là một điểm yếu của tôi, nhưng thời gian cũng là một người bạn song hành cùng trí nhớ giúp xóa đi, phai nhòa đi những gì của quá khứ, những gì đã không còn được nhắc đến trong cuộc sống mỗi ngày. Thế nên, nếu  một lúc nào đó, tôi chẳng thể nhớ bạn là ai, đừng giận, hãy nhắc tôi nhớ bạn là ai, và bạn quan trọng với tôi như thế nào :) 

J.S.

P.s: trí nhớ dạo này kém quá :( chẳng nhớ được cái gì cả :( từ ngữ tiếng Việt mà cũng chẳng nhớ :(