Tình cờ bắt gặp 2 bạn nam trường mình đi với nhau, tay trong tay với nụ cười thật tưoi. Mình tự nhiên thấy hạnh phúc vui vẻ. Mỉm cười suốt cả đường đi, hihi. Uh, Yêu 1 người thì đâu cần phải giấu nhỉ, gay, les, bi hay straight thì cũng là người cả thôi mà, quan trọng là phải cảm thấy hạnh phúc :)
Hôm nay trời ấm, mọi người ra đường nhiều ghê đó. Nhìn mọi người ai ai cũng tay trong tay hạnh phúc ghê, làm mình cũng thèm ghê hihih. Nắng ấm, chút gió, thèm đi ra biển... Đi ra đập nước của Winona. Uh, hôm nay nước lên, nước lên qua cả đập luôn, nước tràn bờ, từng con sóng nhỏ xô vào bờ... Uh, Winona cũng có biển đấy. Biển nhỏ của riêng em thôi. Ước gì anh ở đấy lúc đó với em nhỉ, em sẽ chỉ cho anh biển của em, biển của em nó nhỏ lắm, nhỏ lắm, nên chắc chỉ dành riêng cho em thôi, sợ anh ko thấy được đâu, nên anh hãy đến đây anh nhé, bước vào thế giới của em để cảm nhận biển với em anh nhé.

Biển của riêng em với những con sóng xô bờ
Winona thật đẹp, chạy từ biển của mình về dưới ánh mặt trời, nhìn con đường và ... cái gì nhỉ, chắc là cái hồ ^-^ nhìn như tranh vẽ ấy, tự dưng ước đôi mắt mình như máy chụp hình ấy, nắm bắt lại toàn cảnh... Chắc ko có máy nào xịn đến vậy đâu nhỉ :)) Mà có là máy xịn thì lên hình màu nó cũng chẳng giống mắt mình thấy
Ở nơi đó
Ở nơi đó anh có thấy
Sóng xô bờ quấn lấy chân em
Sóng mơn man
Sóng vỗ về
Như níu giữ một tâm hồn
Ở nơi đó anh có thấy
Bầu trời của em
Bầu trời của tự do, của hy vọng
Của những cánh chim nhỏ một mình
Tìm về nơi miền hạnh phúc
Ở nơi đó anh có thấy
Những dòng nước uốn quanh dưới ánh mặt trời
Như dòng sông quê hương ta đó
Chở đầy ước mơ
Chở đầy hy vọng
Của tuổi thơ rộn rã tiếng cười
Ở nơi đó anh có thấy
Những bàn tay nhẹ nhàng xiết chặt
Những nụ cười chỉ dành tặng riêng nhau
Những con tim rộn ràng náo nức
Tiếng xuân về đọng trên những chồi non
meoconluoi 03/31
P/s: Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh
Wednesday, March 31, 2010
Sóng xô bờ
Posted by
meoconluoi
at
3/31/2010 12:25:00 AM
0
comments
Nắm tay và làm tình - Trang Hạ
Truyện ngắn
Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.
Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.
Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.
Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.
Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.
Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.
Khi đi xe máy, anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh.
Mỗi lần mùa đông, tay người bạn trai là lò sưởi của riêng tôi, cho dù trời lạnh thế nào, cho dù là mười độ dưới không, tôi đều có hơi ấm của anh. Mà hơi nóng của lòng tay người con trai bạn yêu thường vừa đủ ấm, cho dù người con trai khác cũng có thân nhiệt như thế, thì bạn cũng chỉ quen với hơi ấm của người yêu thôi.
Khi chúng ta lớn lên, làm người trưởng thành, nhịp điệu của tình yêu trở nên vội vã hơn, và một cái nắm tay đã trở nên không còn nhiều ý nghĩa nữa, bạn có thể thấy một cái nắm tay sao dễ dàng, hoặc nó chả còn biểu lộ cái gì nữa. Khi chúng ta ở cạnh nam giới, có thể tất cả không còn bắt đầu bằng cầm tay nữa. Mà có thể tình yêu sẽ bắt đầu từ một cái hôn, hoặc là ta có thể làm tình với một người con trai, rồi mới yêu anh ta.
Hoặc thậm chí, cái gì cũng đã "trao" rồi, nhưng vẫn không hề yêu anh ta một chút nào.
Tôi cũng nghĩ đến rất nhiều người đàn ông, họ có thể đồng ý hôn một cô gái, làm tình với cô ta, nồng nhiệt như những tình nhân hạnh phúc nhất, thế nhưng chưa chắc anh ta đã chịu công khai nắm tay bạn trước đám đông.
Chúng ta đã bắt đầu quen với những quan hệ tình cảm phức tạp, quen dần cả những quan hệ quá sâu về xác thịt, nhưng chúng ta lại bỏ qua một cái nắm tay giản đơn. Hoặc có thể ta không bỏ qua, ta chỉ không coi nó là một cái gì quan trọng và cần thiết.
Tôi nghĩ, nắm tay hẳn rất đơn giản, nhưng nó chính là một thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất.
Chúng ta có thể dễ dãi nắm tay bất kỳ người nào, nhưng chúng ta không dễ dãi làm tình với bất kỳ người nào.
Ngược lại, chúng ta có thể rất dễ làm tình với một người nào đó, nhưng chúng ta lại rất khó nắm tay một cách giản dị và thiết tha với họ.
Tôi nhớ lại những người con trai đã yêu tôi, họ rất ít nắm tay tôi, và khi đi đường, đại đa số là tôi chủ động nắm lấy tay họ.
Họ vì là người chững chạc, trưởng thành, nên không còn bột phát và chủ động, tôi đã không bao giờ nói với họ rằng, tôi mong biết bao người yêu đưa tay dắt tôi trước, chủ động nói anh yêu em, chủ động nói anh trân trọng em biết bao, anh cần em biết bao. Mặc dù tôi là một cô gái rất tự tin năng động, nhưng tôi rất cần bạn trai chủ động, anh hãy cho tôi sức mạnh để tôi yêu anh đi.
Không lẽ nắm tay, nói yêu tôi lại khó khăn thế? Phụ nữ dù đã chững tuổi, hay còn thơ ngây, cái phụ nữ cần rất giản đơn.
Có nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt thấm ướt mi.
Có người nói với tôi, làm tình xa cách hơn nắm tay. Tôi không hiểu, tôi nghĩ làm tình thì phải gần gũi hơn nắm tay chứ. Không phải chúng ta vẫn phân loại tình cảm theo thứ tự này: Nắm tay - ôm - hôn - âu yếm vuốt ve - làm tình. Rõ ràng làm tình chứng tỏ tình yêu sâu sắc hơn nắm tay chứ?
Không đâu.
Thật sự là không đâu.
Có những người làm tình trước, nắm tay sau. Cũng có người hôn trước, rồi mới cầm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì thứ tự trên chẳng còn gì là quan trọng nữa. Nhưng bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người họ muốn bí mật làm tình cùng bạn, nhưng lại không đồng ý nắm tay bạn giữa đám đông?
Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con gái, không hẳn là lúc làm tình, mà thường là lúc bạn trai nắm tay thật chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác, anh ấy yêu chân thành.
Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn quan trọng hơn chuyện lên giường.
(Trang Hạ lược dịch)
Posted by
meoconluoi
at
3/31/2010 12:14:00 AM
0
comments
Tuesday, March 30, 2010
ISTP
mất nguyên 1 buổi tối để tìm coi mình là gì :D
Test ra nào là ISFJ đến ESFJ. 2 bé nói, mày chỉ có thể là ST thôi chứ ko phải SF :))
Càng ko thể là J =))
ờ thì "chưa phát triển" B-), thì bạn Tr là đứa mà làm bé confuse nhất ko biết là tính gì khi này khi khác, biến đổi theo môi trường =) [sao giống mấy con bò sát quá ta ơi]
Nhưng mà tính mình thì ko thể ngồi im mà chịu ko biết là cái gì hahahha :)) nên hành hạ con bé, để tìm cho ra nó là cái gì :))
ESTP là tính mình ngày trước, đọc vào thấy vậy :)) hhahahhah
Nhưng mà hình như ở Winona này đủ lâu để thành ISTP =) hehehehe
uh, đôi khi cảm giác ko đủ sức control những thay đổi cảm xúc của mình [nó thay đổi như Forex ấy =) đổi từng phút giây luôn ấy chứ ko có đổi như ngày xưa sáng nắng chiều mưa trưa giông tối bão nữa hahha, nhiễm Forex rồi =))]
Mà phải công nhận là sau nhiều chuyện thì cảm xúc thay đổi đến chóng mặt =) mình còn chóng mặt nói chi đến những người xung quanh hehhe. Khi thì dồn dập, khi thì lạnh tanh ko còn chút hứng thú, hi vọng đến lúc đó vẫn còn 1 chút lửa để thổi bùng lên lại Bé nhỉ ;)
P/s: Biết thì đã sao ;) :P Biết chưa chắc đã đọc, lol . Mà đọc thì đã sao, đọc chưa chắc đã hiểu hahahah. Mà hiểu thì đã sao, hiểu chưa chắc đã nói ra. Mà nói ra thì sẽ sao... chuyện đó tới lúc đó tính hahahha :D Đi ngủ
Posted by
meoconluoi
at
3/30/2010 12:07:00 AM
0
comments
Saturday, March 27, 2010
Phiêu...
Bạn hỏi "Thích 1 người có phải là một cái tội?"
Mình trả lời "Ko, nó ko phải là 1 cái tội nhưng đôi khi nó làm khổ chính bản thân mình'
Đôi khi mình tự hỏi, có phải là cái duyên? Duyên gặp mặt..
Đã có lúc mình nghĩ, từ giờ cho đến lúc tốt nghiệp mình sẽ chẳng gặp ai, quen ai, vì chỉ ở quanh quẩn nơi đây, có đi đâu khác đâu mà gặp... Vậy mà đôi khi cuộc sống ko phải lúc nào cũng giống như mình nghĩ...
UH thì tình cờ gặp, tình cờ quen, nhưng lại có ấn tượng từ lần đầu gặp, chẳng hiểu tại sao lại có cảm giác tin tưởng.
Uh thì cảm giác vẫn chỉ là cảm giác, đôi khi khó giải thích lắm
Dạo này có 1 sở thích, ngồi giữa bóng đêm... Cảm giác mình an toàn trong đó, thả lòng giữa những suy nghĩ, và vẫn thèm một vòng tay ấm để biết mình ko một mình giữa bóng đêm đó...
Posted by
meoconluoi
at
3/27/2010 06:18:00 PM
0
comments
Friday, March 26, 2010
Mơ....
Thành phố dưới kia tưởng chừng bé nhỏ
Nơi mình đứng cứ ngỡ hoá bao la
Uh, thì có anh đời như vô tận
Cứ ngỡ như ôm cả đất cả trời
Hạnh phúc đó dường như là ảo ảnh
Tỉnh lại đi nhìn sự thật ai ơi
Uh, thì đứng bên ta chỉ là bạn
Đời éo le được mất ai ngờ đâu
Bạn là bạn, bạn chẳng thể là anh
Dù đã cố, lằn ranh giới mong manh
Mà ngỡ như bức tường cao vô tận
Uh, sự thật vẫn luôn là sự thật
Có những đêm ta chìm trong mộng tưởng
Chẳng biết sao muốn nó dài vô hạn
Đánh lừa bản thân, lừa cả cuộc đời
Bằng một điều, chưa bao giờ là thật
Và nơi đó, khi giấc mơ kết thúc
Lại một mình ôm gối giữa đêm khuya
Lại thổn thức những điều chưa dám nói
Hạnh phúc giản đơn nhưng quá xa vời
meoconluoi 03/26
Posted by
meoconluoi
at
3/26/2010 01:04:00 AM
0
comments
Thursday, March 25, 2010
Lung Tung
Cũng ko biết mình đang nghĩ gì nữa, thèm được ôm, mà sao khó quá...
Thèm được ngủ trong vòng tay 1 ai đó, hoặc ôm 1 ai đó ngủ...
Thèm cảm nhận hơi ấm...
Mà sao khó quá...
Mọi thứ lại chùng xuống... hì hì.
Đã tự nói với bản thân ko được suy nghĩ lung tung, mà sao cứ thế này...
Nói với bạn là muốn gặp anh, muốn nói chuyện với anh... nhưng ngẫm đi ngẫm lại có phải thật thế ko???
Cảm xúc khi thực khi hư, nó mờ ảo, nó nhấn chìm....
Muốn lại được thả mình vào những cảm xúc, muốn phiêu theo những cảm xúc
Một mình... khó quá...
ừ, biết rồi... Cảm giác bình yên khi bên cạnh người mình tin tưởng... Đã lâu rồi ko có cảm giác đó
P/s: Người à, một lúc nào đó tôi mong là sẽ cùng người phiêu trong những cảm xúc của cả 2, để rồi bình yên bên nhau...
Posted by
meoconluoi
at
3/25/2010 03:25:00 PM
0
comments
Wednesday, March 24, 2010
Ngày hôm nay
Đọc bài note của em lại nghĩ đến gia đình, khi nào sẽ lại được về hẳn nhà?
Thèm bữa cơm ba nấu, và thèm được mẹ ôm ngủ.
Nhiều lúc nghe ba nói, ba mẹ bệnh mà ko biết phải nói gì, chỉ biết nhanh tay gọi về hỏi thăm
Cảm giác hốt hoảng... Nhưng làm được gì ? Làm đươc gì đây?
Chỉ muốn có 1 cuộc sống đơn giản, có gia đình, ba mẹ
Nhiều người bảo mình điên khi ở tuổi này mà nghĩ đến việc có gia đình,
Ừ, vậy thì đã sao??? Cần 1 chỗ dựa có gì là sai? Cũng chẳng biết mình thực sự thế nào... Lúc nào cũng cảm giác chông chênh, cần 1 chỗ dựa thật sự... Nhưng mà hình như ko có được. Chỉ luôn là chỗ dựa cho người khác. Là sao?? là sao??
Thèm được sống tự do, thoả mái, ko phải suy nghĩ gì cả, Ko trách nhiệm, ko ràng buộc, ko phải và phải...
Ước gì từ ngày xưa đã ko tự mình quyết định mọi thứ trong gia đình, ước gì mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà ba mẹ đã ko để con phải quyết định mọi thứ.
Nhưng mà...
Ko thể...
Bạn nói "sống vậy chỉ mệt cho mày thôi" nhưng mà sống ko có trách nhiệm còn cắn rứt lương tâm hơn.
Mọi thứ đều đã phải tập từ nhỏ, con nít như tờ giấy trắng, những gì người lớn viết lên, vẽ lên sẽ in hằn trên đó lâu lắm, lâu lắm....
Nhưng dù gì thì con vẫn phải giữ trách nhiệm của của mình, trách nhiệm của 1 đứa con Một, đứa cháu Nội duy nhất trong nhà. Đã chịu quá nhiều áp lực từ nhỏ, nên có lẽ, những áp lực hiện nay cũng chẳng là gì. Sẽ phải vượt qua hết thôi ;)
Công việc dồn ứ ---> giải quyết từng việc :)
Việc học --> mọi thứ mình làm đươc mà, đã trút bỏ trút bỏ hết những gì đè nặng, hiện tại có động lực và niềm tin ;)
... Còn nhiều thứ linh tinh nữa, mà kệ nó đi ... hahhah từ từ tính :D
P/s: Vẫn rất cần 1 chỗ dựa. Một người có thể tin tưởng.
I believe in what I feel. And I trust you.
Nghe đi nghe lại cái RO1 All good thing comes to an end chắc cũng hơn vài chục lần
Posted by
meoconluoi
at
3/24/2010 02:20:00 PM
0
comments