Tuesday, October 30, 2012

you have a girl friend :)

You said you have a girl friend.

Fine!!

You know how to hurt me

Bad

Cried

I cried when I hang up your phone

It's a way to refresh my life

Thanks

Lâu lâu lâu người ta mới nhậu một lần...

Vì một ngày mưa bão, vì mọi người được ở nhà ko phải đi làm, vì mình có job, vì ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới và vì nhiều lý do khác... :)) 3 chai rượu đỏ, 2 thùng ken ốh ỳe cho 4 người =]] quá nhẹ đô hahhha.

Người ta nói, "uống nói mới tin". Haiz, khổ ghê. ko ai tin mình uống ko say, mặt ko phản ứng, hơi thở ko mùi >"< Thế đấy, mới đầu là uống chơi chơi, sau là uống khích bác, cuối cùng là mọi người gục, ta vẫn tỉnh... KHỔ... Lại tiếp tục như mọi khi, công đoạn dọn dẹp vẫn là ta =))

Sắp xếp mọi thứ ổn rồi cũng là lúc ta chui vào phòng, khóa trái cửa lại :)) tới lúc ta say đây :)) Ta cầm phone gọi cho anh, ta lại bị ám ảnh giấc mơ đêm qua, ta bị ám ảnh bởi anh. Phone tắt máy. Lúc đó, ta biết mình say, say cảm giác, say cảm xúc, say sự đợi chờ, ta ngồi bệt dưới đất, gục đầu lên giường mà khóc, mà tự hỏi anh đâu rồi? sao ko bắt phone? sao anh xa thế? sao chẳng bao giờ chạm được? Cứ thế mà để cảm xúc tuôn trào, rồi gục ngã, ngủ chẳng biết gì cả :)) Chẹp thế mà mới 4h sáng tự dưng thức luôn tới giờ này >"< Hận rượu bia!! làm ta ko ngủ được >"<

Mặc dù ta nói với bé iu là ta sẽ ko gọi, ko nhắn tin nữa :)) mà làm ko có được hahhah. Ngu ngốc thật!!

Mặc dù ta hứa với anh là ko uống nữa, đã bỏ cũng được gần 2 tháng :)) thế mà cũng bị khích :))

Mặc dù là mặt tỉnh bơ sau khi uống, nhưng khi 1 mình thì nó mới bắt đầu có chuyện =)) Sao ta thấy ta giống "con bò" quá ta?? Chả nhẽ uống vào nó chứa trong 1 túi, khi ở 1 mình nó mới ợ lên uống lại? Để chuyển qua túi khác cho say?? =]] ôi, trí tưởng tượng phong phú của ta :))

Đây ko phải là lần đầu tiên của năm nay say vì 1 người khác :)) mà khổ nỗi... mỗi lần say lại vì 1 trai khác nhau :)) Sao đào hoa, hay sao quả tạ đang chíu vậy ta?

Thôi thì... kệ nó đi

P.s: Đúng 3 tháng, em nhớ anh!!

Thursday, October 25, 2012

Giấc mơ có vẻ như là một thứ gì đó đã theo từ nhỏ đến giờ, gần như chẳng có lúc nào ngủ mà ko mơ, từ giấc ngủ 15 phút cho đến 2 ngày ngủ vùi, luôn có sự hiện diện của những giấc mơ. Dạo gần đây, anh suất hiện ngày càng nhiều trong những giấc mơ của em. Anh xuất hiện thật, thật lắm, thật đến nỗi em không thể nghĩ rằng nó là mơ. Em có thể cảm nhận được những cái ôm rất ấm của anh như anh đã từng ôm em ngày đó. Ám ảnh, mộng mị cuốn em vào những giấc ngủ chẳng bao giờ muốn dậy. Em muốn được ôm anh nhiều như những gì mình có thể.

Ta nắm tay nhau chỉ duy nhất 1 lần, ấm nóng, cảm nhận của em về bàn tay anh. Ngày em trở lại, anh sẽ đưa tay về phía em chứ?

Will you hold my hand?

Wednesday, October 24, 2012

Mami

Ta nói chứ, biết là mami rất là lo cho ta trong chuyện tình cảm, nhưng mà đôi khi bấn loạn lắm. Chẳng hạn như 2 tình huống như sau, khi nói chuyện với mami về cùng 1 trai.

1. Mình: mẹ mẹ, con thích 1 người
Mami: ai? ra sao? con nhà ra sao?
M: trai, hơn con 18t
MM: điên hả?
M: ko có, con thích thật mà :))
MM: rồi sao, muốn gì?
M: oh có sao đâu, có đi chơi vài lần, đơn giản thế thôi :-"
.
.
. (sau 1 hùi kể lể)
MM: dẹp, già quá, đã từng có vợ nữa, quên đi, ko dính dáng tới nữa
M: :(

2. Mình: có thể nói là lần đầu tiên, khi con quen 1 người mà con xác định rõ ràng là... người này, ko thể cưới
Mami: con khùng này, tại sao? bị cái gì?
M: 1. ổng quá chênh lệch tuổi tác so với con
MM: không đáng =))
M: 2. 2 đứa khìn
MM: sẽ chữa (há há, trời ơi, chữa bệnh khìn của mình, hơi khó đó)
M: 3. 2 đứa có quá nhiều mục tiêu trong đời và trong đầu
MM: cùng thực hiện
M: 4. cả 2 không thích bị ràng buộc, thích thì làm.
MM: cùng thích và cùng làm, ai có tự do của người đó


Bấn ghê gúm =)) chả hiểu là ủng hộ hay phản đối nữa

Bấn loạn lúc nửa đêm

Quá nửa đêm, anh gọi em, chính xác là 12:16 AM. Cả nhà đang chìm trong màn đêm yên tĩnh (hú hồn, cũng may là để chế độ rung hok thui là nghe chửi chít luôn hahhaha), thiệt sự là rất phân vân, ko biết nên bắt phone hay không. Cuối cùng, quyết định bắt phone trong thập thò, lo sợ hahahahh. Ta nói chứ, chỉ có 15' phút nói chuyện mà cứ ngỡ như nó dài vô tận, chẳng muốn cúp phone hix hix :(( thật là xấu xa... biết người ta nhớ mà còn gọi huhuh. Như dzì làm sao mà đi ngủ >"<

Đã phân vân, đã đắng đo, đi lên khu Eden cũng là đi khỏi nhà, phải tự lo mọi thứ, phải đi làm, phải phải phải và phải... haiz... Nếu quay lại Chicago cũng y chang thế :)) nhưng được 1 điều là em có thể nhìn thấy anh mỗi ngày, có thể 1 lúc nào đó tình cờ ôm anh, có thể 1 lúc nào đó tình cờ cảm nhận sự ấm áp của anh. Thế nhưng rồi, em cũng quyết định ở lại, có thể là vì sĩ diện :)) (mới đi 2 tháng chẳng nhẽ quay về), có thể là vì em sợ - một điều gì đó có thể em biết rõ nhưng cố giữ mình coi như không biết, có thể là vì em muốn hoàn thành kế hoạch em đã vạch ra cho ngày trở về - em ko muốn thay đổi kế hoạch lần này... mà cho dù là vì lý do gì đi chăng nữa em cũng đã có quyết định của chính mình.

Nó cũng giống như quyết định lúc rời khỏi Chicago, đắn đo suy nghĩ. Lúc đó, anh đã hỏi "tại sao em ko ở lại?", em cám ơn vì dù anh hỏi nhưng anh đã không giữ em lại, để em tự do làm những gì mình muốn. Nếu lúc đó anh cố giữ em lại, thì có lẽ, giờ này em đã quên anh rồi... Nhưng chính điều đó lại làm em sợ, không 1 sự ràng buộc, đối với em đó lại là sợi dây vô hình có thể buộc em chặt nhất.

EM NHỚ ANH, em nhớ anh đủ nhiều để biết rằng nếu bây giờ mình quay lại, mình sẽ tự ràng buộc bản thân làm tất cả mọi thứ... một cách ngu ngốc... để được ở gần anh.

P.s: Em chờ câu trả lời của anh, anh bảo "ngủ đi, mai anh gọi lại rồi nói cho em biết". Em biết anh sẽ gọi, em luôn tin anh! "Chỉ cần là do anh nói ra, em sẽ tin, bất kể sự việc có như thế nào hay mọi người có nói gì đi chăng nữa" :) I trust whatever you say!!! Love you <3 br="br">

Tuesday, October 9, 2012

Lảm nhảm


E hèm, anh là anh chàng thứ n+1 mà em viết về trong năm nay. Vâng chính xác, anh không nghe nhầm đâu, anh chàng thứ n+1. Đôi em cũng tự nhìn nhận là chẳng biết có phải mình hoang tưởng về tình yêu hay không, nhưng có vẻ như là em dễ yêu người khác, nhưng chỉ yêu trong 1 giai đoạn, rồi lại hết yêu. Thế nên em cũng chẳng dám chắc, chẳng dám hứa là anh là anh chàng cuối cùng em yêu. Có thể ngay ngày mai, em sẽ post hàng đống thứ lên facebook về 1 anh chàng nào đó chẳng phải là anh ;) để rồi em sẽ đem nó hạ xuống, cái cover pix về cái ngày trở lại nơi đó, nơi có anh. Thế đấy, chuyện đó có thể xảy ra vào ngày mai, ngày mốt, ngày kia nào đó, nhưng em có thể nói chắc chắn không phải là hôm nay, Ngày Em Vẫn Còn Yêu Anh.

Thế nhưng đó là chuyện của ngày mai, còn hôm nay, em vẫn yêu anh, yêu rất nhiều. Đủ nhiều để em có thể làm những điều điên rồ nhất mà anh có thể tượng tượng được. Đủ nhiều để em có thể lên 1 kế hoạch hoàn hảo cho ngày trở về. Đủ nhiều để em biết mỗi ngày em đều chờ đợi một dòng tin nhắn hoặc một cuộc gọi từ anh. Thế đấy, thế mà em vẫn chưa nhận được điều đơn giản nhất mà em chờ đợi đấy. Có lẽ, là do em đã quá quen với việc nhận cuộc gọi từ anh, thay vì cầm phone lên và gọi cho anh. Em có nên nhắc anh không nhỉ ^_^

Anh hơn em 18 tuổi, một con số không nhỏ hay không muốn nói quá là em có thể đáng tuổi con anh. Ngày đầu tiên em gặp anh, em đã bị ấn tượng bởi giọng nói lơ đãng trên phone của anh cuốn hút, khoảng khắc đó trong đầu em chỉ muốn thấy được mặt anh. Số phone anh ngay lập tức được lưu bằng 1 cái tên đơn giản không thể đơn giản hơn "Anh, IL". 1 giờ 30 sau đó, chính xác đến từng phút, lần đầu tiên em đúng giờ (có thể nói là như thế, haiz), em gặp anh. Anh, trong ấn tượng đầu tiên của em có 1 cách cười rất duyên dáng, cái cười mà em biết chắc không ít cô đã từng đổ vì nụ cười này. Anh, người giống em, giống ở cách nói thẳng những gì mình nghĩ và thắc mắc, thẳng đến mức có những câu hỏi của anh, em bối rối chẳng biết nên trả lời thế nào cho đúng, và cứ để mặc bản thân mình "nói dối" 1 cách tự nhiên nhất.

Em nhớ những đêm đi bộ cùng anh, chỉ là một quãng ngắn thôi, nhưng có lẽ sẽ rất khó quên. Cho đến bây giờ em cũng chẳng biết tại sao lúc đó em luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, luôn nói anh em có thể tự về một mình, nhưng trong lòng thì lại luôn mong như những ngày đầu, dù em có nói gì thì anh cũng vẫn đi cùng em với những câu chuyện không đầu không cuối về anh, về cuộc sống. Em vẫn nhớ nhất lần duy nhất mà em thấy anh nỗi giận, nó không đáng sợ như mọi người vẫn nói, nó chỉ làm em nhói đau, khi em biết mình chẳng thể làm gì cho anh. Anh đã trút bỏ hết mọi thứ lại, để đi cùng em, em biết lúc đó anh cần người nói chuyện cho nhẹ lòng, em không biết mình đã làm được điều đó hay không, nhưng em thấy vui khi nhìn thấy anh cười. Thật lòng mà nói, lúc đó em chỉ muốn nắm lấy tay anh và nói "bình tĩnh nhé anh" nhưng em đã không làm được, lúc đó trong mắt em chỉ có anh, chẳng còn gì xung quanh em cả... Đó là 1 tuần từ ngày đầu tiên em biết anh. Em biết, rõ ràng là thế giới của mình đã thay đổi.

Con bạn thân em cảnh báo "mày dẹp thằng cha đó qua một bên đi nha", khi mà các ngày nghỉ của em, anh gọi và nhắn tin cho em trung bình 5 tiếng/lần với những câu hỏi bâng quơ em đang ở đâu, làm gì, đi với ai... v... v... Cho đến lúc đó em vẫn luôn khẳng định với nó là, "không có gì đâu mà, ổng lớn hơn tao quá trời, làm sao có chuyện gì xảy ra được :)) " (thật là tự tin) - nhưng mà bên trong em biết điều đó không đúng, đang có 1 cái gì đó xảy ra khi mà mọi lời nói của anh đều được em ghi nhớ 1 cách chính xác nhất có thể (đối với 1 đứa hay quên như em thì đó là 1 điều kỳ lạ, hay như cách anh nói là em-chỉ-nhớ-những-gì-em-quan-tâm)

Đã 2 tháng từ lúc em rời khỏi đó, nhưng mọi thứ vẫn cứ như ngày hôm qua, em nhớ từng lời nói, từng cái cười, từng cái ôm của anh. Tất cả mọi thứ đã xảy ra đã làm thay đổi em rất nhiều trong 4 tháng qua. Em đã sống mất mục đích trong thời gian dài, chỉ là đi tìm người để yêu thương, chứ không có mục đích rõ ràng cho bản thân mình. Em không có kế hoạch cho bản thân, đến ngay cả chuyện đi học cũng chẳng biết là mình có muốn đi học hay không nữa. Tháng cuối cùng ở trường, theo lời bà cô "yêu quý" em đã apply trường, nhưng cũng chẳng biết mình có thích hay không, cũng chẳng quan tâm gì cả. Cho đến khi em gặp anh, em biết rằng mình muốn ở lại nơi đó, (đôi khi cũng chẳng rõ có phải tại vì em chạy theo anh, người em yêu thương không nữa), em vội vàng hối hả apply trường và ngồi từng ngày cầu nguyện hy vọng - chuyện bất thường đấy anh ạ, vì trước đó em còn chẳng muốn đi học nữa là.

Bắt đầu nói sảng nhiều thứ rồi, chẳng biết nên tiếp tục viết gì nữa, vì mọi kỷ niệm cứ ùa về, cứ ở yên trong đầu em, em nhớ anh nhiều lắm. Mọi thứ em đang làm là vì tương lai em (anh đã nói, em cứ làm những gì tốt nhất cho tương lai em trước đã), một tương lai mà em đang xây dựng để quay trở về nơi đó, về bên cạnh anh. Một mối-quan-hệ-mập-mờ mà em yêu thích, ở đó em cảm thấy bình yên và được che chở. Nơi em có thể nhìn thấy anh, nhìn thấy anh cười, bên anh những lúc khó khăn, cảm nhận những cái ôm ấm áp, mặc cho người đời bảo là không đáng. Với em chỉ như thế đã là hạnh phúc. Anh nói, em làm bất kì điều gì cũng đã tính toán kỹ rồi mà, thế nên hãy tin em anh nhé!

Yêu anh