Wednesday, September 29, 2010

29 Sep 2010

Huhuhu, tối qua vừa đau lưng vừa đau đầu, nói đi ngủ sớm mà có ngủ dc đâu, lò mò ngồi dậy uống thuốc giảm đau >"< Rồi leo lên giường chơi 1 giấc tới sáng. khà khà... [Nói chứ ngay bây giờ, tại thời điểm viết cái này, tại dòng này.... cái lưng nó vẫn đang đau =))] heheh, ngày mới mới bắt đầu, chưa có gì để viết, chút tối về viết tiếp [hix, ko đem thuốc......aaaaaaaaa, đau lưng quá] BS!!!!! dzô đến lớp mới biết có test.... =)) chán.... 60%... tệ thật.....!@#$%^&*()vậy là coi như mất bà nó 4% rồi....grừ grừ.... cũng mới biết thêm là 1 tiếng nữa mình có 1 cái test nữa =)) há há... chết con chắc rồi =)) Con bùn, con hận, con giận.... !@#$%^&*( làm gì mà cho test liên tục vậy trời >"<

Mình cũng đã gửi tin nhắn nói rõ lý do mọi chuyện rồi, cảm giác nhẹ nhàng hơn là khi ko nói gì mà trốn tránh... đơn giản vậy thôi... mà sao nó ức chế thấy sợ. Vẫn biết là mình suy nghĩ quá nhiều khi nghĩ về mọi chuyện.... nhưng mà... cũng chẳng làm gì dc, đó là tính của mình rồi.

Sáng nay con bé đó nó lại chọc cho mình điên, mà lần này tui điên là tui nạt lại, tui ngứa lỗ tai với cách xưng hô đó của bạn lắm rồi. Xin lỗi chứ, nếu bạn có tôn trọng người bạn yêu thì bạn ko dùng cách xưng hô đó với người ta và ko nói về người ta như vậy trước mặt người khác. Nói huỵch tẹt ra là mình coi thường bạn. Xin lỗi chứ từ bây giờ mình ignore bạn khỏi list của mình, chứ thấy bạn nói chuyện mình ko chịu nỗi. !@#$%^&*()

rùi, giờ học bài chút kiểm tra =)) hahha

Okie, kiểm tra tốt heheh...

Ăn crawfish ngon ^^ đi chợ mua ít mực nữa, bữa nào siêng nhồi thịt chiên chắc là ngon.

dạo này đúng là stress và bấn loạn lắm rồi. Lúc nãy chạy xe, đèn thì đỏ lòm 2-3 cái mà thắng lại, nhìn trái nhìn phải rồi phóng cái ào qua =)) nghi lắm... nghi có bữa bị xe đụng chết lắm =)) thiệt sự là mấy hôm nay đang bị đơ đơ, đầu óc chẳng phải của mình nữa, phải vượt qua thôi, phải vượt qua thôi.

"Sự trân trọng phải xuất phát từ 2 phía, 1 bên xây và 1 bên đập thì.....Haizzz......" Đọc vào mà thấy tức... Lúc nào anh cũng coi em là kẻ đập hết những gì anh cố gắng xây dựng, mà có khi nào anh nhìn lại, anh đã đập nó như thế nào. Anh nói em moi móc mọi chuyện ra, nhưng lúc đó em có serious trong chuyện đó hay ko? hay đang cười cười nói nói, mà anh nói 1 tiêng bỏ đi là anh đóng sầm máy anh đi? EM cũng phải có cái tự trọng của bản thân em chứ? Người ta đã bỏ đi, ko muốn nói chuyện với mình, thì giờ em làm gì? Lại gọi giật ngược lại như những lần trước sao? Lại cố gắng bỏ hết cái tôi của mình mà nói chuyện sao? Lần này thật sự là em hẫng với cách đối xử đó của anh dành cho em.

Em bay giữa không trung,
bay giữa cuộc đời
Mà chẳng thấy nơi nào là điểm tựa
Trôi phiêu diêu trong vô định

Giữa nơi lưng chừng đó
Thèm một sự níu giữ từ người
Kí ức ùa về...
Sự níu giữ mong manh...

Trôi tuột vào ko trung
Như diều đứt dây
Em hiểu cái hẫng của con diều
Và cả người chủ

Sẽ trôi như thế nào???

P/s: đi ngủ, người cần đọc sẽ đọc, người cần hiểu sẽ hiểu.

Tuesday, September 28, 2010

bắt đầu chuỗi ngày viết lảm nhảm lại

Hum nay, tự quyết định là nghỉ học ở nhà 1 ngày. Lâu rồi mới có cảm giác bất ổn đến vậy heheh.

Tức tối bực bội đến phát khóc, cảm giác chưng hững, bị bỏ rơi. Hẫng. Thiệt sự là rất hẫng... Off phone, off yahoo, off skype. Nếu đã ko muốn nói chuyện thì thôi, cũng chẳng có gì để mà phải nói, mỗi con người đều có 1 quyết định và lựa chọn riêng, đâu thể nào bắt ép người khác phải theo mình được. Sáng nay 7h30 là dậy roài, mà buồn chán, nằm nướng. 1 hùi nghe tiếng lục đục là biết có đứa dậy roài, tự dưng thèm ăn sáng chung với ai đó, nên lò mò ra hâm thịt nướng, haiz... mà nhìn cái mặt nó... cũng hết mún ăn lun. Hâm xong đem vô phòng nằm ăn 1 mình, cảm giác ngấy lên đến tận cổ. Chán.

Ăn xong lại nằm. Hết nằm rồi lại lục lọi lung tung. Người ta nói... con người chết vì tò mò =)) Nhờ vậy mà thấy 1 thứ ko nên thấy hố hố... Lại cái cảm giác đau lòng, nó quện chặt lấy từng hơi thở, từ lúc đó đến giờ cứ thở ra là thấy mệt... haiz... mà thở dài riết cũng hok tốt (chắc đi chết, khỏi thở nữa thì tốt hơn :D). Thế là lại lang thang lung tung. (có khi nào nhờ lang thang lung tung mà ta lại có thể biết thêm ai đó =)), hahah, đời làm ta nhớ chuyện cũ, nhờ lang thang mà ta tình cờ biết, tình cờ quen và tình cờ đồng cảm, tình cờ yêu, và cũng tình cờ mệt mỏi ..... BS! riết rồi chán lang thang)

Nói với bạn là ở nhà tìm bình yên, mà thấy ở nàh bất ổn càng tăng cao =)), nên rủ bạn chạy ra ngoài. Cứ nghĩ là đi ra ngoài với bạn, sẽ có thể cảm giác dc bình yên như mọi khi. Nhưng lần này hình như ko giống những lần trước, ko thể chỉ tìm đến bạn là sẽ thấy cảm giác bình yên. haiz, bằng chứng là chạy xe thì đầu óc để trên mây, đường cho chạy 50 thì chạy 35 =)) (mấy thằng chạy sau chắc nó cũng chửi điên cuồng) hên là đang chạy nhìn kiếng, thấy quái, tại sau tụi nó chạy 1 hàng dài sau lưng mình.... =)). Hình như lúc nãy bạn và mình cũng nói lang mang linh tinh gì đó nhiều thứ lắm, nhưng mà... xin lỗi... hok nhớ gì cả @-@

Ta nói dù gì thì dù cũng phải dứt ra khỏi cái tình trạng này =)) hok là về nước sớm... Giống như chơi bắn xe tăng, hok lo bắn tank mà quay dzô bắn đại bàng =)) Mà ta nói tình trạng điên này của ta là ko có hiếm =)) Ngày xưa cũng đã từng bị gòi :-j Mà ta nói nhờ ngày xưa có người yêu thương ta, làm bia đỡ đạn cho ta, nên ta hok có bị khùng từ hùi đó :-j hí hí, cảm ơn anh nhiều nhiều.

Đã lỡ nhắc đến anh rồi thì cũng nhắc lun cho trót. Ngày xưa anh đã từng yêu em rất nhiều, nhiều đến nỗi đã có lúc anh làm em quên đi con người làm em bấn loạn. VÀ có vẻ như là lúc đó em cứ mong là mọi chuyện cứ tiếp tục như thế.... Cho đến khi em rời khỏi anh. Hahah em vẫn tự tin là anh luôn chờ em, và cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra với em, khi em sụp đổ em vẫn có thể tìm anh. Nhưng mà đời mà =)) đâu ai biết trước điều gì... Hờ hờ, cũng hơi shock khi anh giấu em ko ít chuyện =)) Nhưng mà dù sao đi nữa thì em cũng phải nói là... I don't like your girl friend =)) Ví dụ như anh quen chị vân hay ai khác em còn cảm giác yên lòng, đằng này... haiz... 1 con người ko biết nghĩ cho tương lai, ko biết thu vén gia đình, chỉ biết ăn chơi, đua đòi, chơi game... Em cũng ko thể ngờ là 2 người quen nhau từ tiệm game hahahha. Thiệt là thất vọng... Đôi khi trong những lúc như thế này em cũng muốn gọi cho anh, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì... có đáng để gọi ko? (thế mà hè vừa rồi khi ở VN có lúc ta đã nghĩ anh có thể là nơi trở về bình yên cho ta, giờ ta mới biết... lúc đó ta bị Khùng =)) ) Nhưng mà nói chung là, anh cứ cầu trời là GF của anh ko chọc cho ta nổi điên đi hé hé, ta mà nỗi điên ko biết sóng gió gì sẽ xảy đến với bạn ấy đâu.... grừ grừ...B-)

NẰm vắt chân lên trán suy nghĩ, và ta tự nhận thấy ta ko có gì quá đáng cả. Đây có lẽ là lần đầu tiên ta né tránh 1 người, điều mà trước nay ta chưa bao giờ làm, cho dù ta ko thích người đó hay giữa ta với người đó có vấn đề gì. Nhưng giờ ta lại đang làm. Trước nay ta luôn nghĩ, bạn hay thù, quen hay ko quen, đã yêu hay chưa từng yêu, ghét nhau hay phẫn nộ nhau... vẫn có thể là bạn, vẫn có thể đối mặt để giải thích và nói chuyện 1 cách đàng hoàng, vậy tại sao ta lại như hiện nay?.... [Biết]... [Chết] ...[Hahahah]

Đang có flood warning =)) mà tâm trạng đang dư thế lầy =)) mún nhảy m* nó xuống sông chết quách cho giòi... =)) há há há, mà bạn chưa chết dc đâu.... Khi lào thấy phone bạn ko còn gọi dc nữa, yahoo bạn ko còn on nữa, skype bạn cũng im lun, facebook bạn cũng hok đụng đến nữa, cái blog nì bạn ko viết nữa ... thì hãy nghĩ đến 2 chuyện: 1 là bạn chết mất xác đâu đó gòi. 2 là bạn đi cưới thằng nào đó quên đời mất gòi =))

P/s 1: Tạm thời là xả hết được 1 nữa những gì nhét trong nòng òi =))
P/s 2: Mình tự cảm thấy là có lỗi khi hơn cả tuần nay mình ko nói chuyện với mẹ mình =)). Nhưng mà mình bị điên như thế lầy, mình cũng hok mún nói chuyện. Hết

Lảm nhảm thế đủ rồi, đi ngủ, mọi người ngủ ngon, khè khè.

Sunday, September 19, 2010

Nếu còn có ngày mai

muốn viết 1 cái gì đó mà sao nó cứ nghèn nghẹn lại, viết ra rồi lại xóa, rồi lại viết, lại xóa... vẫn ko viết dc 1 cái gì đó để giải tỏa.

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

C'est la vie...

Qu'on est toujours tout seul au monde

Mais je ne veux pas être seul

Que dois-je faire pour tu garder dans ma vie?

J'espère que le passé sera de retour en profondeur dans le passé

Notre amour, c'est mon rêve

J'espère que je ne t'ai pas réveillé

Bon Bon

c'est l'amour

Je t'aime

Monday, September 13, 2010

chuyện nửa đêm

em chẳng biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu.
Nhưng chuyện này đã ấm ức lâu rồi.
Có lẽ giải quyết 1 lần cho nó ổn thỏa rồi ko còn vướng mắc.
Còn hơn là nó cứ gặm nhắm mình.....

Gì thì gì, có lẽ cả 2 hướng giải quyết đều phải ổn
Ức chế !

Friday, September 10, 2010

it's a bad day

Cảm giác bất ổn.....

Cảm giác ngộp....

Tinh thần ko ổn định....

Tâm ko tịnh....


!@#$%^&*

P/s: I'm supposed to forget you and forget my feeling.... !@#$%^&*()