Huhuhu, tối qua vừa đau lưng vừa đau đầu, nói đi ngủ sớm mà có ngủ dc đâu, lò mò ngồi dậy uống thuốc giảm đau >"< Rồi leo lên giường chơi 1 giấc tới sáng. khà khà... [Nói chứ ngay bây giờ, tại thời điểm viết cái này, tại dòng này.... cái lưng nó vẫn đang đau =))] heheh, ngày mới mới bắt đầu, chưa có gì để viết, chút tối về viết tiếp [hix, ko đem thuốc......aaaaaaaaa, đau lưng quá] BS!!!!! dzô đến lớp mới biết có test.... =)) chán.... 60%... tệ thật.....!@#$%^&*()vậy là coi như mất bà nó 4% rồi....grừ grừ.... cũng mới biết thêm là 1 tiếng nữa mình có 1 cái test nữa =)) há há... chết con chắc rồi =)) Con bùn, con hận, con giận.... !@#$%^&*( làm gì mà cho test liên tục vậy trời >"<
Mình cũng đã gửi tin nhắn nói rõ lý do mọi chuyện rồi, cảm giác nhẹ nhàng hơn là khi ko nói gì mà trốn tránh... đơn giản vậy thôi... mà sao nó ức chế thấy sợ. Vẫn biết là mình suy nghĩ quá nhiều khi nghĩ về mọi chuyện.... nhưng mà... cũng chẳng làm gì dc, đó là tính của mình rồi.
Sáng nay con bé đó nó lại chọc cho mình điên, mà lần này tui điên là tui nạt lại, tui ngứa lỗ tai với cách xưng hô đó của bạn lắm rồi. Xin lỗi chứ, nếu bạn có tôn trọng người bạn yêu thì bạn ko dùng cách xưng hô đó với người ta và ko nói về người ta như vậy trước mặt người khác. Nói huỵch tẹt ra là mình coi thường bạn. Xin lỗi chứ từ bây giờ mình ignore bạn khỏi list của mình, chứ thấy bạn nói chuyện mình ko chịu nỗi. !@#$%^&*()
rùi, giờ học bài chút kiểm tra =)) hahha
Okie, kiểm tra tốt heheh...
Ăn crawfish ngon ^^ đi chợ mua ít mực nữa, bữa nào siêng nhồi thịt chiên chắc là ngon.
dạo này đúng là stress và bấn loạn lắm rồi. Lúc nãy chạy xe, đèn thì đỏ lòm 2-3 cái mà thắng lại, nhìn trái nhìn phải rồi phóng cái ào qua =)) nghi lắm... nghi có bữa bị xe đụng chết lắm =)) thiệt sự là mấy hôm nay đang bị đơ đơ, đầu óc chẳng phải của mình nữa, phải vượt qua thôi, phải vượt qua thôi.
"Sự trân trọng phải xuất phát từ 2 phía, 1 bên xây và 1 bên đập thì.....Haizzz......" Đọc vào mà thấy tức... Lúc nào anh cũng coi em là kẻ đập hết những gì anh cố gắng xây dựng, mà có khi nào anh nhìn lại, anh đã đập nó như thế nào. Anh nói em moi móc mọi chuyện ra, nhưng lúc đó em có serious trong chuyện đó hay ko? hay đang cười cười nói nói, mà anh nói 1 tiêng bỏ đi là anh đóng sầm máy anh đi? EM cũng phải có cái tự trọng của bản thân em chứ? Người ta đã bỏ đi, ko muốn nói chuyện với mình, thì giờ em làm gì? Lại gọi giật ngược lại như những lần trước sao? Lại cố gắng bỏ hết cái tôi của mình mà nói chuyện sao? Lần này thật sự là em hẫng với cách đối xử đó của anh dành cho em.
Em bay giữa không trung,
bay giữa cuộc đời
Mà chẳng thấy nơi nào là điểm tựa
Trôi phiêu diêu trong vô định
Giữa nơi lưng chừng đó
Thèm một sự níu giữ từ người
Kí ức ùa về...
Sự níu giữ mong manh...
Trôi tuột vào ko trung
Như diều đứt dây
Em hiểu cái hẫng của con diều
Và cả người chủ
Sẽ trôi như thế nào???
P/s: đi ngủ, người cần đọc sẽ đọc, người cần hiểu sẽ hiểu.
Wednesday, September 29, 2010
29 Sep 2010
Posted by
meoconluoi
at
9/29/2010 10:18:00 AM
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment