Chapter 1: Người - Dưng
Sau mỗi chuỗi ngày nắng nóng đến kinh hoàng, thời tiết cũng trở nên dễ chịu hơn, mát mẻ hơn. Cô hôm nay diện hơn mọi ngày một tí, chiếc quần jean ôm và áo kiểu xinh xinh thế chỗ cho những chiếc áo phông rộng thùng thình mọi khi. Nhìn mình trong gương, cô thấy mình tự nhiên vui lạ. Một chút trang điểm cho hợp với bộ đồ đang mặc cũng không có gì là quá. Cô đi học.
Nói là đi học như mọi ngày, nhưng hẳn nhiên mọi người cũng phải biết hôm nay thời tiết khác mọi hôm nên chắc chắn rằng tâm trạng của cô nàng cũng sẽ khác mọi hôm. Một vòng, rồi hai vòng xung quanh trường, cô nàng nhíu mày, vẫn ko tìm được chỗ đậu xe. Ngày gì mà đông xe thế nhỉ? Mà thôi đã lỡ lượn 1-2 vòng quanh trường rồi thì lượn tiếp nào. Headphone lên tai, cũng hên là mấy hôm trước nàng đã chép được một list nhạc của nhỏ bạn, cô mỉm cười lái xe đi. Cô nghĩ đến hồ nước, cỏ xanh, nắng vàng thật là đẹp. Cô lượn ra hồ, không khí mát mẻ, sảng khoái, nhưng nó vẫn còn thiếu thiếu một chút gì đó cho tâm trạng của cô lúc này. uhm, thiếu gì nhỉ???Một tách cafe chăng?
Nghĩ thế, cô nàng lượn về một quán cafe nhỏ quen thuộc. Sáng thứ 6, chẳng phải cuối tuần, quán không quá đông, hay có thể nói cách khác là rất vắng khách. Cô thở phào nhẹ nhỏm "các bàn ưa thích vẫn chưa có người chiếm nhỉ". Uống gì bây giờ? Coffee hay Milk shake? thật là khó quyết định. Cô ngắm nghía thùng kem 1 cách thích thú, 6 mùi vị với màu sắc bắt mắt. Blueberry White Cholate. Vẫn như mọi khi. "Chẹp, tính làm một ly cafe cho nó khác mọi ngày, thế mà cuối cùng vẫn ko vượt qua nỗi cám dỗ. Haiz, thôi kệ, dù gì nó cũng rất là ngon," đó là suy nghĩ của Cô nàng.
Chiếc bàn ngồi nhìn thẳng ra cửa sổ, bầu trời trong xanh, đồng thời cũng nhìn thẳng lên cái cửa cổ đặc biệt đó. Cái cửa sổ với chiếc rèm đỏ buông dài và một cô gái luôn đứng nơi đó. Oh, cái này chắc chắn là ko như trong các câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà bạn hay đọc về công chúa đứng bên cửa sổ chờ hoàng tử đâu, tôi cam đoan đấy. Nàng có mái tóc vàng buông dài với chiếc kẹp nhỏ nhắn trên đỉnh đầu, bên dưới là 1 chiếc đầm hồng xinh xắn ôm lấy cơ thể, khuôn mặt xinh đẹp đó ko nên đi kèm với đôi mắt buồn như thế. Nàng đứng đó mỗi ngày, dù sáng hay tối, dù mưa hay nắng. Nàng đang chờ đợi ai chăng? Tôi có thể khẳng định với bạn chắc chắn là ko... vì... nàng là tranh vẽ trên một tấm bìa cacton, tôi đoán là thế. À mà thôi, bỏ qua cô nàng cacton đi nào, chúng ta phải quay trở lại với cô-nàng-cúp-học của chúng ta chứ.
Blueberry White Chocolate, cái tên thật là lằng nhằng, nhưng nhìn kĩ thì nó cũng thật là hấp dẫn. Nó có màu tím nhạt của blueberry đánh tan cùng với white chocolate và đá, trên cùng là whipcream, chẹp chẹp nhìn là đã thấy thèm rồi. Tôi cũng muốn gọi một món gì đó để có thể ngồi nhâm nhi ngắm nghía cô nàng. Thế nhưng, thật đáng tiếc là tôi chẳng thể gọi món gì cả. Thôi kệ, ngồi ngắm nàng chắc cũng đủ no rồi nhỉ. À, mà quên nói cho các bạn biết một chút về tôi. Tôi tên Thiên Bảo, sống chung nhà với cô nàng đang ngồi chu cái miệng be bé xinh xinh của mình ra mà cật lực hút cái món nhàn nhạt màu tím kia. Tôi đã sống ở đó từ rất lâu trước khi cô nàng dọn vào, và làm xáo trộn tất cả lên. E hèm, mà nói như thế ko có nghĩa là giữa tôi và cô ta có gì đâu nhé. Tôi xin khẳng định một điều, Chúng - Tôi - Là - Người - Dưng.
Chắc hẳn các bạn đang tự hỏi, là người dưng mà sao sống chung nhà, là người dưng mà sao những suy nghĩ của cô ta tôi đều biết rõ. Giải thích ra thì rất dài dòng không biết nói mấy ngày mới hết, cho nên để giải đáp một cách ngắn gọn nhất tôi sẽ chỉ dùng 2 chữ để giải thích cho điều đó, đó là Thiên Phú. Tôi có thể đọc được suy nghĩ của người khác, biết họ nghĩ gì, cảm xúc ra sao, dự tính làm gì. Nói chung là tất cả những gì bạn nghĩ tôi đều có thể biết. Còn về lý do chúng tôi sống chung nhà thì từ từ đến đúng thời điểm thích hợp bạn sẽ biết. Còn bây giờ, cô nàng đang đứng lên đi về rồi, tôi phải chạy theo thôi, tôi không muốn bị bỏ lại ở đây một mình đâu.
"Thật là ồn ào" - nàng nghĩ. Uhm, đúng là ồn ào thật. Giờ nghỉ trưa lượng người vào quán động đúc hơn, ồn ào hơn, tiếng cười nói tiếng đùa giỡn. Và đặc biệt là chẳng ai đi một mình như nàng cả. À, mà sao lại một mình chứ, còn có tôi nữa mà. Nghĩ mà tức chúng tôi đi chung với nhau, ở chung nhà với nhau, mà trước giờ chưa ai mở miệng với ai một lời nào. Haiz, ngay cả đến tên nàng là gì tôi còn chưa biết. Cạch, tiếng đóng sách kèm theo sau là tiếng đóng máy tính và gỡ headphone. Ngay lúc này, nơi đây không còn phù hợp cho tâm trạng của nàng nữa. Nó đã mất đi cái vẻ yên tĩnh, thư thái, với mùi cafe mới rang quyện vào không gian quán của buổi sáng. Thay vào đó là tiếng nói cười, giọng nói khó chịu của khách hàng khi đồ ăn mang ra không đúng ý, mùi soup, mùi sandwich...
Vì sao đôi môi nhỏ xinh đó, chẳng bao giờ nói với tôi tiếng nào cả? Vì sao cái sự lạnh lùng với nụ người chết người đó làm tôi xao xuyến thế? Thiên Bảo tiếp tục lang man trong những câu hỏi không lời đáp của chính bản thân mình...
------------------------#-----------------#------------------------------
Hờ hờ, Chapter đầu tiên đã xong. Mọi người đọc rồi cho ý kiến dùm nhé ^^
Lần đầu tập tành viết tí gì đó, hy vọng là sẽ có người thích nó.
Cho dù đến tận cùng không ai thích nó thì ít nhất nó cũng thỏa mãn được chút gì đó của bản thân ^^
J.S.
Tuesday, July 26, 2011
Nắng mùa hè
Posted by
meoconluoi
at
7/26/2011 01:27:00 PM
1 comments
Wednesday, July 13, 2011
Ngẫm
Nếu như một người nào đó làm quá nhiều điều trái ngược với bản tính của mình để chiều theo ý người khác thì chắc chắn họ sẽ không thể có niềm vui thực sự.
Tình cờ đọc dc câu này trong một truyện "tình cảm sướt mướt dài thậm thượt" - thể loại mà ngày xưa vẫn thường đọc. Ngẫm. Nó có lẽ cũng đúng.
Tìm lại niềm vui thông qua những việc nhỏ nhặt mà bản thân yêu thích. Đọc truyện ^^ (sướt mướt). Origami. v...v...
Mình muốn đi tập võ lại.
***************
... Tôi là ai mà yêu quá đời này ...
Posted by
meoconluoi
at
7/13/2011 02:51:00 AM
0
comments
Friday, July 8, 2011
Bơi
Chưa một lần em nghĩ sẽ có lúc mình khó khăn như hiện nay. Chới với, bơi trong tất cả những gì dồn dập đến với mình. Tiền ko có, mọi thứ cứng ngắt, xoay xở khó khăn, cứng ngắt và dường như ko thấy hướng ra. Thật sự là rất đuối. Phải làm sao???
Những ngày như thế này cho em 1 cái nhìn khác hơn về cuộc sống. Cho em thời gian để chiêm nghiệm về quá khứ, về hiện tại, về những điều đã trải qua, và những điều sắp tới. Em ko dám nói rằng mình trầm tĩnh hơn, nhưng dù gì cũng là 1 cách suy nghĩ khác và phản ứng khác với những gì xung quanh mình.
Ai sẽ giúp em trong khoảng thời gian sắp tới khi em tự biết mình ko thể giúp chính bản thân mình?
Ngộp quá.
Posted by
meoconluoi
at
7/08/2011 12:57:00 AM
0
comments