Monday, February 28, 2011

Tình cờ

Điều đặc biệt của người đến sau

Tình cờ thế nào đó lại đọc lại bài này. Ngày xưa đã từng 1 lần đọc nó, đã từng khóc vì nó.
Giờ đọc lại, vẫn còn rất nhiều cảm xúc, nhưng ko khóc vì nó nữa.

P/s: ghi lại để ghi nhớ những ngày cảmxúc lên xuống thất thường.

Thursday, February 17, 2011

:((

Cát và Tuyết

òa òa, tự dưng coi cái clip này... bùn quá :((

2 con người ở xa nhau, khác nhau, chỉ nghĩ về nhau thì hạnh phúc nhỉ :(( mà sao hạnh phúc mong manh thế :(( sao Cát và Tuyết lại yêu nhau :((



P/s: Bonus thêm bài này :(( cả ngày hôm nay, chả hiểu tại sao, cảm giác lo âu, thấp thỏm ko yên :((

olala

hok ngủ được là hok ngủ được... lá la la là lá la la...

tự dưng rất có hứng thú với Army \:D/ mai sẽ đi hỏi thêm thông tin ^^ haiz.. dù biết rằng mình hok phải citizen thì hok có làm dc những cái job mình thích, nhưng mừ vẫn muốn thử ^^ Biết đâu, đây sẽ là hướng đi tốt cho  mình thì sao heheh

Hok ngủ dc thì nên làm gì ta...??

Hạnh phúc là gì?

http://dantri.com.vn/c135/s168-365148/phu-nu-hien-dai-hanh-phuc-la-gi.htm

Tình cờ lang thang thấy cái bài này. Không dám có ý kiến về cách hiểu hạnh phúc của mỗi người, nhưng mà nhìn chung từ tất cả những bạn bè, người thân xung quanh, thì nhận thấy được một điều là Phụ nữ càng hiện đại, càng giỏi, càng có những vị trí cao, thì suy nghĩ về hạnh phúc càng đơn giản. Hạnh phúc đối với họ, chỉ là "có người chờ mình ở nhà", "được nghe tiếng những đứa con nhỏ", "nhìn thấy nụ cười từ người mình yêu thương (cho dù nó ko dành cho mình)".

Đối với tôi, hạnh phúc là có người ở bên cạnh mình, nói mình nghe, nghe mình nói, một vòng tay, một nụ cười, yêu thương và được yêu thượng. Tôi vẫn đang chờ đợi, và tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình.

Khi hạnh phúc tới, bạn hãy biết nắm lấy, đừng để nó vụt mất, đừng bỏ lơi tay để rồi tiếc nuối khi nó ra đi. Hạnh phúc rất khó tìm thấy.

Bạn có hạnh phúc ko?

Wednesday, February 16, 2011

Lảm nhảm

Nãy mới đọc 1 câu chuyện trên facebook "Xin đời cho ta có đôi"... ngẫm nghĩ.... là... mình nên đi ngủ =))

Đôi khi suy nghĩ... thích cái không khí và cảm giác thời gian còn ở VA. bạn bè nhiều, trai xung quanh cũng nhiều =)) nhưng lại thấy rất thoải mái khi trong lòng chẳng nghĩ tới ai ^^ (có lẽ thời gian đó hơi kiêu, hay có lẽ... trai ko phù hợp...hahhaha)

Mọi thứ đều là do ông trời sắp đặt sẵn ^^ Thế cho nên đừng hấp tấp, đừng vội vàng, cái gì tới sẽ tới.

P/s: Tính tối nay làm bánh kem... mà lười quá hahah, sáng mai quyết tâm làm vậy ^^

Tuesday, February 15, 2011

Valentine



Ngồi quởn quá hok biết làm gì, thế là thử xài iMovie làm cái clip này. Dù gì thì cũng phải tự happy valentine's day cho mình chớ nhỉ ^^

P/s: Cho 1 ngày sau 14/2. Yêu thương vẫn là vô hạn!!

Sunday, February 13, 2011

Viết cho em

Bây giờ là 7h tối ngày 13-2. Còn 5 tiếng nữa là Valentine. Em đang ngồi nhà 1 mình, đúng nghĩa 1 mình. Cũng ko biết nên làm gì mặc dù bài tập, take home test đổ đống ngập mặt, mà chẳng có tâm trạng làm gì cả. Thế cho nên em nghĩ là mình nên viết một cái gì đó cho chính bản thân mình.

Em có thể tự hào mà nói, khi em yêu ai, em yêu rất thật và rất hết lòng. Em chỉ ngừng yêu khi người em yêu ko yêu em nữa, mà cũng ko hẳn thế, em vẫn tiếp tục yêu dù cho người đó ko yêu em nữa. Yêu bằng tất cả niềm tin và tình yêu em có thể có được.

Nãy giờ cứ suy nghĩ mãi mà chẳng viết thêm được gì cả.

Nói chung rằng thì mà là... sao mọi người ko yêu em như em chỉ là chính em? mà phải nhìn vào cái này, cái khác, phải coi mọi người xung quanh nhìn nhận thế này, thế khác?

Haiz... ko còn biết nói gì cả... bắt đầu mọi chuyện cũng là do mình, ngoan cố theo đuổi cũng là do mình, đến cuối cùng thì cũng là mình quyết định, mặc dù mình biết bản thân mình rất đau... [cả 2-3 ngày nay, ăn gì vào cũng nhợn ra >"< huhuh... vầy sao sống >"<]

Anw, dù sao thì ngày mai cũng vẫn là ngày Valentine, như ngày xưa thì mình luôn ước là nó đừng có đến. Nhưng vì là ngày nay nên tự biết thân biết phận, có muốn hay ko muốn thì nó vẫn cứ đến, cho nên hãy cứ mỉm cười chào đón nó thôi.

Anh, em biết anh sẽ đọc blog em, vì vậy Happy valentine day anh nhé! Anh sẽ tìm được người anh cần tìm, em thật lòng muốn anh hạnh phúc.

P/s: Đây là list nhạc đang nghe trong ngày hôm nay... chả làm được cái gì cả... đang bấn loạn, chắc là sẽ đi dọn phòng rồi đi tắm hahha

Bạn

Tôi buồn, tôi gọi cho bạn để tìm người đồng cảm. Nhưng tôi cũng ko thể ngờ bạn cũng đang buồn. Tôi cố gắng làm bạn vui, nói chuyện chọc cười, nhưng mà chuyện gì tới thì vẫn phải tới. Bạn nói bạn ko muốn tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của bạn, uh, thì tôi cúp máy. Tôi biết bạn sắp khóc, nhưng chẳng thể làm gì được ngoài trừ nói thương bạn.

Tôi và bạn là bạn của nhau cũng gần 12 năm. Thân nhau lắm, nhưng hiếm hoi mới có 1 lần nói chuyện. Từ lúc tôi qua đây, 1 năm tôi gọi cho bạn được 1-2 lần, chat chit được dăm 3 lần, mỗi cái hè về VN tôi gặp bạn được 1-2 bữa, thế mà 2 đứa vẫn cứ thân :) Bạn nói với tôi "Sao lần nào tự nhiên mày gọi nói chuyện với tao, thì cũng đúng lúc tao chia tay". Tôi cười, "chắc tao là sao chổi của mày". Cười, chọc bạn cười, vì tôi ko muốn thấy bạn khóc. Tôi đau khi thấy bạn khóc, nhất là khi tôi ko thể ở đó bên cạnh bạn.

Rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi bạn nhé. Rồi tôi sẽ lại ở bên cạnh bạn một ngày ko xa. Nếu cần phải khóc, thì bạn hãy cứ khóc cho vơi đi mọi chuyện.Và tôi cũng biết, bạn giỏi hơn tôi ở cách cư xử, thế cho nên dù là chuyện gì, thì tôi biết bạn cũng sẽ tìm ra được giải pháp tốt nhất cho bản thân. Mạnh mẽ lên nhé bạn của tôi.

Thương mày, mắm àh.

Saturday, February 12, 2011

Chuyện tình

Tôi, một con bé mạnh mẽ cứng rắn như bọn con trai, yêu tất cả những câu chuyện tình...

Tôi đã từng đứng hàng giờ trong nhà sách để đọc chuyện Quỳnh Dao, thứ truyện được cho là tình cảm ủy mị. Nhưng tôi lại thấy mình sống trong đó, bay trong đó, cảm nhận nhân vật, cảm nhận câu chuyện, và cảm nhận cả cái cách mà các nhân vật nói chuyện với nhau. Đã từng nước mắt nước mũi nhòe nhẹt cứ như mình sắp xa tình yêu đến nơi, bỏ cuốn sách và chạy vào restroom, nghĩ lại vẫn còn buồn cười, có lẽ lúc đó những người đứng gần đó nghĩ là tôi dở hơi hahhahah.

Ngày bé, thích nhất là bộ sách "Áo trắng tuổi học trò", những cuốn sách nhỏ gọn trong lòng bàn tay nhìn giống mấy cuốn tứ quái TTKG và Nguyễn Nhật Ánh thời bấy giờ. Mẹ nói, những cuốn sách đó ko dành cho tuổi của con =)) => hok có mà đọc, nên lúc đó đối với tôi nó như kho báu. Nhưng mà lù đù có con cừu độ mạng :D bà chị họ hơn tôi 5 tuổi lại như là vị cứu tinh của tôi, ngày đó ngăn bàn của chị là cả thế giới của tôi, đọc say sưa, đọc ngấu nghiến, đọc ko chịu về nhà. À, phải thêm 1 chi tiết nữa, lúc đó tui... lớp 3 =)) Mẹ chị là giáo viên tiểu học, nên mẹ tôi quăng tôi đó, gửi giữ giùm để đi dạy. Haiz, vẫn còn nhớ cái lớp mười mấy đứa con nít, đứa nào cũng nhoi (mình hok có nhoi, chui vô góc ngồi đọc truyện mà, có làm gì đâu mà nhoi) nhưng dc cái đứa nào cũng chịu học, trừ tôi =)) Có vẻ như là tôi tự phụ về bản thân từ lúc nhỏ :D nhưng chưa bao giờ đi học mà chịu làm bài hay nghe giảng bất cứ thứ gì, bắt lên bảng làm thì làm, còn ko thì thôi. Quay trở lại vấn đề chính, thời gian mọi người học thì tôi đọc truyện :"> Trong trí tưởng tượng lúc đó, mối tình đầu có lẽ sẽ rất là đẹp, mơ mộng như trong những câu chuyện... Haiz, nhưng mờ xin lỗi, mình ko đẹp, ko dễ thương như những cô nàng trong các câu chuyện đó, nên nó vẫn chỉ là những mộng mơ hahhahahahh

Hết cấp 1, bỏ qua những cuốn sách mơ mộng đó, bước vào 1 thế giới mơ mộng nhưng hiện thực hơn 1tí (hy vọng là nó hiện thực hơn) của văn học nước ngoài. Bắt đầu với "Ông già Khottabit" - đây ko phải là chuyện tình, nó như ngàn lẻ một đêm ý, nhưng nếu bạn cố gán ghép nó cho chuyện tình với những tình tiết tự đặt ra thì có thể nó cũng sẽ là một truyện tình nặng kí của 1 anh chàng lớp 3 với 1 cô nàng lớp 2 đấy, kéo dài cho đến tận khi anh chàng ấy vào lớp 6 =)). "Đỉnh đồi gió hú", "Cuốn theo chiều gió", "Jane Eyes", "tuyển tập truyện tình của Daniel"... có vẻ như là đã đặt 1 bước chân qua khu vực chuyện tình của người lớn với những ước mong, những hoài bão, những tình yêu, sự ngăn cấm, những thèm khát bản năng... Những cảm nhận thực hơn về cuộc sống, về con người, về suy nghĩ, về hành động, về mục đích sống của "những con người lớn" xung quanh mình... Thời ấy vẫn yêu nhất là những chuyện tình của Daniel khi nó lồng trong đó những bản năng của con người, yêu, thương, giận, ghét, trả thù, chiếm đoạt, toan tính, thơ ngây (haiz) .....

Có những chuyện đã xảy ra, có những thời gian đã trôi qua, tôi bỏ đọc truyện, vì đôi khi tự nhận thấy cuộc đời mình drama hơn truyện @.@ hahhaahhh Mọi chuyện trôi qua, thế là lại quay trở lại với truyện, nhưng lúc này, những cuốn truyện, mang âm hưởng phương tây ko còn là hứng thú đối với tôi nữa, nó quá cuồng nhiệt để tôi có thể cảm hay trôi trong nó. Có thể trong khoảng thời gian đó, tôi đã qua đi cái sự cuồng nhiệt, háo hức, muốn chiếm riêng cho mình cho nên... ko đọc, ko cảm nhận nỗi những thứ quá tự do, quá Tây hóa đó :D Tôi tìm đến Quỳnh Dao. Tôi sống trong các nhân vật, trong hành động của họ, trong cảm xúc của họ. Cho đến bây giờ, vẫn muốn đọc lại "Hải Âu Phi Xứ", nhưng lại chẳng biết mình có thấm nỗi hay ko hhahahh. Nhưng chắc chắn sẽ 1 lần đọc lại nó.

Sau thời của Quỳnh Dao, tôi bắt đầu biết đến blog. Sở thích lang thang, thích đọc làm tôi như bị cuốn đi trong thế giới đó. Nó thật hơn những câu chuyện tình mà tôi đã từng đọc, không quá ủy mỵ, sướt mướt, nhưng lại cũng ko quá cuồng nhiệt, nồng cháy... Nó như là một dấu bỏ lửng của cuộc sống, trong đó bạn có thể gặp những câu chuyện còn kịch tính hơn cả tiểu thuyết, nhưng lại được giải quyết mạnh mẽ hơn, nó là cuộc sống khi ta thấy được trong đó con người có lúc mạnh mẽ, kiên quyết, nhưng cũng có những lúc rất yếu đuối nhu nhược. Còn nhân vật trong tiểu thuyết, họ ko được như thế, hoặc là quá yếu đuối tuổi tiểu thư lúc nào cũng có thể khóc, hoặc là quá suy tính độc ác, hoặc là quá hoàn hảo.... Cho đến bây giờ thì có lẽ tôi lại thích đọc những câu chuyện từ blog của TGT3 hoặc những câu chuyện về TGT3. Vì sao ư?? Vì nó chưa đầy cảm xúc trong đó, mãnh mẽ hơn bao giờ hết, cần thiết hơn bao giờ hết... nhưng lại rụt rè hơn bao giờ hết, khi họ ko dám nói ra thứ tình cảm trong họ, khi họ bị phản ứng lại, khi họ bị cười nhạo, và hơn hết là họ ko trốn chạy, họ mạnh mẽ đối diện. Tôi vẫn chưa thể làm được những điều như họ. Khi tôi thất bại trong chuyện tình cảm, tôi xụp đổ, những lúc đó bạn có thể đốn hạ tôi nhẹ nhàng hơn cả hạ 1 cây chuối nữa.... Tôi yếu đuối!!

Sau ngần ấy thời gian đọc truyện tình, có lẽ ko ít thì nhiều nó cũng có chút gì đó thắm vào tôi. Nhưng đời ko như là mơ, cuộc sống ko như những gì bạn tưởng tượng ra và xây dựng lên. Nhưng mà trí tưởng tượng mà, đâu có ai đánh thuế nó, thì tại sao lại ko thỏa sức tưởng tượng??? Có hay chăng chỉ là nó - thứ mà mình yêu thích- một lúc nào đó sẽ quay ngược lại đâm chính mình.Tình yêu là gì bạn nhỉ?? Là đam mê, là cháy bỏng, hay là dịu dàng, là chăm sóc? Khi yêu, tôi ko thích suy tính thiệt hơn, có thiệt hay có hơn thì có lợi gì khi dù là thế nào đi nữa đó vẫn là người mình yêu.Cho nên tôi mong là ngườitôi yêu cũng có thể hiểu tôi ở điểm đó. Đừng đánh vào tâm lý của tôi, đừng đánh thức cái tôi của tôi thức dậy...

P/s: Cho ngày mới, yêu thương là vô tận

Friday, February 11, 2011

Truyện về Gay....

Haiz... lại cũng do cái tội lang thang, lượn lờ, tìm kiếm cái gì đó để đọc. "Days without rain" - một cái tựa truyện cũng khá bắt mắt đối với một đứa ko thích "mưa" như mình. Chính xác thì là đọc được 4 chapter đầu tiên, thì cái blog đó ko post nữa. Đọc ban đầu cũng ngờ ngợ nó là 1 chuyện về TGT3... nhưng mà cách viết khá là lôi cuốn. Haiz, thế là lại google =)) cho ra cái truyện để đọc cho hết.

"Days without rain" <--- link của em nó đây, ai thích thì đọc chơi cho biết. Warning: trong truyện có những cảnh từ nóng đến rất nóng. Truyện viết theo mình thấy thì là lôi cuốn, chi tiết tạm gọi là ổn, nhưng lời văn thì có rất nhiều chỗ như con nít mới tập viết. Nhưng mà nói túm lại là mình thích cách viết đơn giản như thế. Đọc xong mới phát hiện là từ đầu đến cuối hok biết mình rơi nước mắt ở bao nhiêu chỗ nữa =)) hơi bị nhiều. Rằng thì mà là chắc tại mình dư nước mắt quá. Nhưng mờ túm lại, nếu mình là nhân vật Vũ trong truyện đó, gặp "Thỏ Con" như thế thì mình cũng muốn giữ lại cho riêng mình.

Có vẻ như nhiều người nói đúng, những người thuộc TGT3 luôn ích kỷ, chỉ nghĩ cho riêng mình, cảm giác ko an toàn, và khi đã có được tình yêu thì cứ khư khư giữ chặt lấy, ít quan tâm đến suy nghĩ của những người xung quanh. Cũng nên ngồi lảm nhảm về bản thân một chút. Tôi, một đứa sống ích kỷ, chỉ luôn nghĩ cho bản thân mình, như từ trước đến nay tôi vẫn vậy. Rất dễ làm mất lòng người khác. Đối với mọi người nhìn vào, có lẽ cái tôi của tôi rất lớn, đủ để đè bẹp mọi thứ xung quanh tôi khi nó đã trỗi dậy, nhưng mà cũng hên là dù sao thì nó cũng bị và được tôi kiềm kẹp nên chỉ đôi khi vùng vẫy quá mức 1 tí rồi lại quay trở lại vào đúng vị trí mà nằm ngủ tiếp. Bản năng, yêu thương và muốn được yêu thương luôn tồn tại đồng thơi cùng với cảm giác ko bao giờ được an toàn. Luôn muốn tìm một người yêu thương mình hơn cả bản thân người đó, nhưng có vẻ như theo lời nhiều người xung quanh thì tôi phải sống thực tế và nên "down to earth" nhiều tí (chứ ko phải 1 tí, hahha). Dù sao đi chăng nữa, một con người như tôi đã vẽ ra, chắc chắn có tồn tại trong thế giới này, có thể đó là 1 anh chàng, nhưng cũng có thể đó là 1 cô nàng... dù là ai đi chăng nữa, thì tôi (trong thì hiện tại) cũng ko phải là đối tượng trong mắt họ. Hoàn hảo bản thân và thực hiện hết tất cả những gì đã đề ra trong thời gian vừa qua là mục tiêu hiện nay (của 2 năm cuối trong kế hoạch 5 năm lần 1), đồng thời chuẩn bị nền tảng cho kế hoạch 5 năm lần thứ 2 với mọi thứ đã lên plan cũng nên được khởi động. Hy vọng tất cả mọi thứ sẽ tốt đẹp.

"Mid January 2011 until beginning of October 2011: This is one of the most significant times of your life. During this time your responsibilities will increase considerably, and you will try to eliminate everything in your life that is not necessary to fulfilling them. Therefore your life will become more complex and simpler at the same time. You are finishing up certain tasks in your life and going into a five- to eight-year period of relatively quiet preparation for a new beginning. You will be cutting some elements out of your life and working hard to complete others." Có lẽ cũng nên thế, bắt tay vào tiếp tục mọi chuyện nào, những gì chưa hoàn tất, phải được làm xong trong giai đoạn này :)

Goodluck to me,

Em lại trở về nguyên vẹn chính em
Đôi khi hát ngu ngơ, đôi khi buồn vô cớ
Giọt nước mắt rơi là khi em nhớ
Và nụ cười là những lúc mình quên

Sau mỗi bão giông em sẽ lớn lên
Sẽ nhận thấy con đường còn dài rộng
Đôi chân bước có khi lạc vào khoảng trống
Nhưng sẽ có ngày, tìm được lối em đi

Dẫu khát khao mà chẳng được điều chi
Em vẫn sống cho riêng mình- thực tại
Cuộc đời ai nên khôn chẳng đôi lần dại
Em biết ước mơ và cũng biết hài lòng

-/-

tính viết gì đó, mà lại thôi, chả muốn viết gì.