Friday, February 11, 2011

Em lại trở về nguyên vẹn chính em
Đôi khi hát ngu ngơ, đôi khi buồn vô cớ
Giọt nước mắt rơi là khi em nhớ
Và nụ cười là những lúc mình quên

Sau mỗi bão giông em sẽ lớn lên
Sẽ nhận thấy con đường còn dài rộng
Đôi chân bước có khi lạc vào khoảng trống
Nhưng sẽ có ngày, tìm được lối em đi

Dẫu khát khao mà chẳng được điều chi
Em vẫn sống cho riêng mình- thực tại
Cuộc đời ai nên khôn chẳng đôi lần dại
Em biết ước mơ và cũng biết hài lòng

-/-

tính viết gì đó, mà lại thôi, chả muốn viết gì.

0 comments: