Sunday, February 13, 2011

Bạn

Tôi buồn, tôi gọi cho bạn để tìm người đồng cảm. Nhưng tôi cũng ko thể ngờ bạn cũng đang buồn. Tôi cố gắng làm bạn vui, nói chuyện chọc cười, nhưng mà chuyện gì tới thì vẫn phải tới. Bạn nói bạn ko muốn tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của bạn, uh, thì tôi cúp máy. Tôi biết bạn sắp khóc, nhưng chẳng thể làm gì được ngoài trừ nói thương bạn.

Tôi và bạn là bạn của nhau cũng gần 12 năm. Thân nhau lắm, nhưng hiếm hoi mới có 1 lần nói chuyện. Từ lúc tôi qua đây, 1 năm tôi gọi cho bạn được 1-2 lần, chat chit được dăm 3 lần, mỗi cái hè về VN tôi gặp bạn được 1-2 bữa, thế mà 2 đứa vẫn cứ thân :) Bạn nói với tôi "Sao lần nào tự nhiên mày gọi nói chuyện với tao, thì cũng đúng lúc tao chia tay". Tôi cười, "chắc tao là sao chổi của mày". Cười, chọc bạn cười, vì tôi ko muốn thấy bạn khóc. Tôi đau khi thấy bạn khóc, nhất là khi tôi ko thể ở đó bên cạnh bạn.

Rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi bạn nhé. Rồi tôi sẽ lại ở bên cạnh bạn một ngày ko xa. Nếu cần phải khóc, thì bạn hãy cứ khóc cho vơi đi mọi chuyện.Và tôi cũng biết, bạn giỏi hơn tôi ở cách cư xử, thế cho nên dù là chuyện gì, thì tôi biết bạn cũng sẽ tìm ra được giải pháp tốt nhất cho bản thân. Mạnh mẽ lên nhé bạn của tôi.

Thương mày, mắm àh.

0 comments: