Saturday, February 12, 2011

Chuyện tình

Tôi, một con bé mạnh mẽ cứng rắn như bọn con trai, yêu tất cả những câu chuyện tình...

Tôi đã từng đứng hàng giờ trong nhà sách để đọc chuyện Quỳnh Dao, thứ truyện được cho là tình cảm ủy mị. Nhưng tôi lại thấy mình sống trong đó, bay trong đó, cảm nhận nhân vật, cảm nhận câu chuyện, và cảm nhận cả cái cách mà các nhân vật nói chuyện với nhau. Đã từng nước mắt nước mũi nhòe nhẹt cứ như mình sắp xa tình yêu đến nơi, bỏ cuốn sách và chạy vào restroom, nghĩ lại vẫn còn buồn cười, có lẽ lúc đó những người đứng gần đó nghĩ là tôi dở hơi hahhahah.

Ngày bé, thích nhất là bộ sách "Áo trắng tuổi học trò", những cuốn sách nhỏ gọn trong lòng bàn tay nhìn giống mấy cuốn tứ quái TTKG và Nguyễn Nhật Ánh thời bấy giờ. Mẹ nói, những cuốn sách đó ko dành cho tuổi của con =)) => hok có mà đọc, nên lúc đó đối với tôi nó như kho báu. Nhưng mà lù đù có con cừu độ mạng :D bà chị họ hơn tôi 5 tuổi lại như là vị cứu tinh của tôi, ngày đó ngăn bàn của chị là cả thế giới của tôi, đọc say sưa, đọc ngấu nghiến, đọc ko chịu về nhà. À, phải thêm 1 chi tiết nữa, lúc đó tui... lớp 3 =)) Mẹ chị là giáo viên tiểu học, nên mẹ tôi quăng tôi đó, gửi giữ giùm để đi dạy. Haiz, vẫn còn nhớ cái lớp mười mấy đứa con nít, đứa nào cũng nhoi (mình hok có nhoi, chui vô góc ngồi đọc truyện mà, có làm gì đâu mà nhoi) nhưng dc cái đứa nào cũng chịu học, trừ tôi =)) Có vẻ như là tôi tự phụ về bản thân từ lúc nhỏ :D nhưng chưa bao giờ đi học mà chịu làm bài hay nghe giảng bất cứ thứ gì, bắt lên bảng làm thì làm, còn ko thì thôi. Quay trở lại vấn đề chính, thời gian mọi người học thì tôi đọc truyện :"> Trong trí tưởng tượng lúc đó, mối tình đầu có lẽ sẽ rất là đẹp, mơ mộng như trong những câu chuyện... Haiz, nhưng mờ xin lỗi, mình ko đẹp, ko dễ thương như những cô nàng trong các câu chuyện đó, nên nó vẫn chỉ là những mộng mơ hahhahahahh

Hết cấp 1, bỏ qua những cuốn sách mơ mộng đó, bước vào 1 thế giới mơ mộng nhưng hiện thực hơn 1tí (hy vọng là nó hiện thực hơn) của văn học nước ngoài. Bắt đầu với "Ông già Khottabit" - đây ko phải là chuyện tình, nó như ngàn lẻ một đêm ý, nhưng nếu bạn cố gán ghép nó cho chuyện tình với những tình tiết tự đặt ra thì có thể nó cũng sẽ là một truyện tình nặng kí của 1 anh chàng lớp 3 với 1 cô nàng lớp 2 đấy, kéo dài cho đến tận khi anh chàng ấy vào lớp 6 =)). "Đỉnh đồi gió hú", "Cuốn theo chiều gió", "Jane Eyes", "tuyển tập truyện tình của Daniel"... có vẻ như là đã đặt 1 bước chân qua khu vực chuyện tình của người lớn với những ước mong, những hoài bão, những tình yêu, sự ngăn cấm, những thèm khát bản năng... Những cảm nhận thực hơn về cuộc sống, về con người, về suy nghĩ, về hành động, về mục đích sống của "những con người lớn" xung quanh mình... Thời ấy vẫn yêu nhất là những chuyện tình của Daniel khi nó lồng trong đó những bản năng của con người, yêu, thương, giận, ghét, trả thù, chiếm đoạt, toan tính, thơ ngây (haiz) .....

Có những chuyện đã xảy ra, có những thời gian đã trôi qua, tôi bỏ đọc truyện, vì đôi khi tự nhận thấy cuộc đời mình drama hơn truyện @.@ hahhaahhh Mọi chuyện trôi qua, thế là lại quay trở lại với truyện, nhưng lúc này, những cuốn truyện, mang âm hưởng phương tây ko còn là hứng thú đối với tôi nữa, nó quá cuồng nhiệt để tôi có thể cảm hay trôi trong nó. Có thể trong khoảng thời gian đó, tôi đã qua đi cái sự cuồng nhiệt, háo hức, muốn chiếm riêng cho mình cho nên... ko đọc, ko cảm nhận nỗi những thứ quá tự do, quá Tây hóa đó :D Tôi tìm đến Quỳnh Dao. Tôi sống trong các nhân vật, trong hành động của họ, trong cảm xúc của họ. Cho đến bây giờ, vẫn muốn đọc lại "Hải Âu Phi Xứ", nhưng lại chẳng biết mình có thấm nỗi hay ko hhahahh. Nhưng chắc chắn sẽ 1 lần đọc lại nó.

Sau thời của Quỳnh Dao, tôi bắt đầu biết đến blog. Sở thích lang thang, thích đọc làm tôi như bị cuốn đi trong thế giới đó. Nó thật hơn những câu chuyện tình mà tôi đã từng đọc, không quá ủy mỵ, sướt mướt, nhưng lại cũng ko quá cuồng nhiệt, nồng cháy... Nó như là một dấu bỏ lửng của cuộc sống, trong đó bạn có thể gặp những câu chuyện còn kịch tính hơn cả tiểu thuyết, nhưng lại được giải quyết mạnh mẽ hơn, nó là cuộc sống khi ta thấy được trong đó con người có lúc mạnh mẽ, kiên quyết, nhưng cũng có những lúc rất yếu đuối nhu nhược. Còn nhân vật trong tiểu thuyết, họ ko được như thế, hoặc là quá yếu đuối tuổi tiểu thư lúc nào cũng có thể khóc, hoặc là quá suy tính độc ác, hoặc là quá hoàn hảo.... Cho đến bây giờ thì có lẽ tôi lại thích đọc những câu chuyện từ blog của TGT3 hoặc những câu chuyện về TGT3. Vì sao ư?? Vì nó chưa đầy cảm xúc trong đó, mãnh mẽ hơn bao giờ hết, cần thiết hơn bao giờ hết... nhưng lại rụt rè hơn bao giờ hết, khi họ ko dám nói ra thứ tình cảm trong họ, khi họ bị phản ứng lại, khi họ bị cười nhạo, và hơn hết là họ ko trốn chạy, họ mạnh mẽ đối diện. Tôi vẫn chưa thể làm được những điều như họ. Khi tôi thất bại trong chuyện tình cảm, tôi xụp đổ, những lúc đó bạn có thể đốn hạ tôi nhẹ nhàng hơn cả hạ 1 cây chuối nữa.... Tôi yếu đuối!!

Sau ngần ấy thời gian đọc truyện tình, có lẽ ko ít thì nhiều nó cũng có chút gì đó thắm vào tôi. Nhưng đời ko như là mơ, cuộc sống ko như những gì bạn tưởng tượng ra và xây dựng lên. Nhưng mà trí tưởng tượng mà, đâu có ai đánh thuế nó, thì tại sao lại ko thỏa sức tưởng tượng??? Có hay chăng chỉ là nó - thứ mà mình yêu thích- một lúc nào đó sẽ quay ngược lại đâm chính mình.Tình yêu là gì bạn nhỉ?? Là đam mê, là cháy bỏng, hay là dịu dàng, là chăm sóc? Khi yêu, tôi ko thích suy tính thiệt hơn, có thiệt hay có hơn thì có lợi gì khi dù là thế nào đi nữa đó vẫn là người mình yêu.Cho nên tôi mong là ngườitôi yêu cũng có thể hiểu tôi ở điểm đó. Đừng đánh vào tâm lý của tôi, đừng đánh thức cái tôi của tôi thức dậy...

P/s: Cho ngày mới, yêu thương là vô tận

0 comments: