Đôi khi em tự hỏi em là gì trong anh?
*****************************
mèo: nhận ra giọng ai ko nè :D
H: bé Tr đó hả
mèo: sao biết hay vậy, lâu lắm rồi đâu có nói chuyện với em đâu
H: em anh thì anh phải biết chứ sao, mà sao tự dưng bữa nay gọi anh...

Đối với anh em chỉ như một người em gái nhỏ thân thuộc. Mình biết về nhau nhiều quá rồi anh nhỉ :) Biết nhau thích gì và ko thích gì, biết mối quan tâm của nhau, biết cả gia đình của nhau. Chỉ có điều đến giờ em vẫn chưa biết, vẫn chưa gặp, người con gái mà anh đã yêu suốt từ ngày em chưa gặp anh cho đến tận bây giờ, cũng hơn 7 năm rồi anh nhỉ. Em vẫn chưa được gặp chị.
Hy vọng lần này em sẽ được gặp chị và cháu gái của em nhé.
****************************
I'm such a bad girl
N: not perfect... but good
mèo: ko ngủ à anh
N: dinh tat may ngu
N: mo y!m xem co gi ko roi ngu
mèo: vậy ngủ đi
N: vừa làm điều gì à?
N: có ý định nói anh biết ko

Anh trước nay vẫn vậy, vẫn rất ư là quan tâm đến em. Em biết em là người rất quan trọng đối với anh, nhưng mà chính bản thân em, em cảm thấy mình ko xứng đáng với sự quan tâm của anh dành cho em. Em có lỗi với anh nhiều lắm :) Chỉ hy vọng mọi chuyện sẽ dần chỉ là một quá khứ đẹp trong anh, và anh sẽ vẫn luôn coi em là 1 người bạn 1 người em gái :)
****************************
Em nghĩ 1 phần của bài này giống với chuyện của mình, nhưng em ko thật sự chắc chắn được điều gì cả. Thật sự mà nói thì anh là người làm em cảm giác insecure nhất, suy nghĩ nhiều nhất, và cảm thấy mình chẳng là gì cả nhiều nhất, cũng có thể là người làm em mất tự tin nhiều nhất. Và em cũng chẳng biết mình là gì đối với anh.
V: anh van mong la ngay nao do minh tro ve voi nhau
V: 1 ngay nao do em se tha thu cho nhung gi anh da lam ton thuong em
mèo: hì hì
mèo: anh là 1 người khó hiểu lắm
V: hi`
mèo: em ko biết là anh vô tình hay anh cố ý
V: anh rac roi nhu phu nu ha?
mèo: nhưng mà
mèo: anh nói anh muốn mình quay lại, trong khi đó anh post hình anh và người yêu cũ
mèo: ^^
mèo: nên em ko biết anh vô tình hay cố ý muốn làm tổn thương em nhiều hơn
V: cai do la qua khu ma, anh dau co nghi gi dau
mèo: ngay chính anh cũng ko biết em thích gì hay ko thích gì sao
mèo: anh ko nghĩ, nhưng anh cũng ko nghĩ đến cảm giác của người mà anh nói anh còn yêu
Uh, thật sự cũng ko biết em đã là gì đối với anh, em đã là gì trong anh, mà có lẽ đến giờ nó cũng còn quan trọng nữa. Nhưng mà trong em câu hỏi đó vẫn còn bỏ dở nữa chừng, lơ lửng, và em mong đến 1 lúc nào đó, em sẽ nhận ra được em là gì trong anh.
****************************
P: ua? em noi khi nao?
mèo: dạ hôm thứ 5 (ngày/tháng)
mèo ^-^
P: haha
P: bo' tay
P: em nho ro? ngay thang gio*` giac vay sao
mèo: hihih,
mèo: anh hỏi câu hỏi khó trả lời quá nhỉ

Và em cũng có thể tự có câu trả lời [P], có lẽ chỉ là bạn bè bình thường không hơn không kém. Anh ko thể nhớ được mình đã nói chuyện những gì, nói chuyện khi nào. Nhưng em thì nhớ tất cả, nhớ từ lần đầu tiên em gặp anh, nhớ tất cả những gì về anh. Có những chuyện mà em biết anh đã nói với em nhưng chính anh cũng chẳng thể nhớ là mình đã nói, chỉ là nói bâng quơ, nói chuyện bạn bè
Ừ chắc là, có thể là, có lẽ là... em chẳng là gì trong anh
Monday, April 26, 2010
Em là gì trong anh
Posted by
meoconluoi
at
4/26/2010 01:39:00 AM
0
comments
Wednesday, April 21, 2010
Yêu
Bé iu hỏi mày đang yêu ai =)) cười sặc sụa :))
Yêu là gì nhỉ? Là lo lắng, là quan tâm, là đau nỗi đau của người đó, là vui niềm vui của người ta... haiz... đời có nhiều định nghĩa cho chữ yêu :D
Anh nói muốn cả 2 quay lại vì còn yêu nhau. Nhưng mà tổn thương vẫn là tổn thương, nó chưa lành được, nó vẫn vẫn còn rỉ máu. Khi anh nói muốn quay lại em đã suy nghĩ... nhưng ngay sau câu nói thì lại thêm 1 nhát dao cứa sâu hơn vào đang rỉ máu đó, vết thương càng sâu hơn, đau hơn. Những gì em nói với anh lúc đó là những suy nghĩ thật sự của em. "Nếu anh nói đó là vô tình, thì hình như anh chưa bao giờ nghĩ cho em, nghĩ là em nghĩ gì và đau như thế nào. Nếu đó là do anh cố ý, thi 2 anh đã làm được rồi đó, vết thương sâu hơn rồi đó, khóc nhiều hơn rồi đó" Nói chung thì tổn thương làm con người ta mạnh mẽ lên :D Suy nghĩ đơn giản thế thì cuộc sống sẽ giản đơn hơn hè hè hè...
Mấy nay để trên status "I'm such a bad girl", nhiều người hỏi tại sao :)) . Nhận định mỗi ngưòi mỗi khác suy nghĩ mỗi người mỗi khác, nhờ đó biết dc suy nghĩ của nhiều người về mình :). Chia ra được một vài nhóm như sau =))
+ "Không quan tâm đến" và "Biết quá rõ về mình" : ko thèm hỏi tới tại sao =))
+ "Quan tâm nhưng ko biết gì cả" : nhảy vào nói mình good mà, đâu có gì bad đâu =)) tại sao lại tự nói mình bad, kêu mình nêu lý do.
+ "Tự cho là mình biết" : ờ chắc hại đời anh nào rồi nghĩ là bad hả em =)), làm nhiều chuyện bad quá rồi tự nhận hả em, blala blala... =))
Nói chung thì 1 câu trả lời chung cho tất cả =)) Dạ, nghĩ sao thì em là vậy đó :))
=)) Nếu trước nay nghĩ em tốt thì em tốt. Nếu trước nay đã nghĩ em xấu thì đâu cần nói chuyện với em chi, xấu òi :)) Nhận xét thiìnói chung là theo quan điểm riêng của mỗi người ^-^ mình đâu có thay đổi nó được nếu người ta nghĩ mình tốt nhưng mà mình tự nhận thấy mình ko tốt thì cũng khó làm cho người ta nghĩ mình không tốt hahahah
P/s: trả lời cho câu hỏi của bé iu, là-người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó =)) Hiểu hen :))
Posted by
meoconluoi
at
4/21/2010 08:22:00 PM
0
comments
Saturday, April 17, 2010
Bói kiều
Chơi trò bói kiều trên sách của bé An, ra 1 câu hay ho :))
Sông Hàm Luông sông sâu, sóng cả
Em thương anh nhiều mà chả dám theo
Thương anh đâu quản hiểm nghèo
Ngặt vì một nỗi, anh có con mèo [bự] theo sau.
P/s: Post thể theo lời yêu cầu của 2 bé =))
Posted by
meoconluoi
at
4/17/2010 10:14:00 PM
1 comments
Về nhà
vậy là có lẽ 80-90% là hè này sẽ về nhà :D
ôi, sẽ ko còn được điên ở Winona nữa trong 2 tháng =))
Nhưng sẽ về điên ở nhà :))
What will be will be :))
Về nhà sẽ làm gì???
Đi chơi với má, đi chơi với bạn, đi ăn ốc (relax) => lên chắc cũng chục lbs nữa như hè năm trước =))
Mở chi nhánh của cty, gặp 2 đối tác, đi làm internship (theo ý má (>.<)), ở nhà làm việc =)) (work) => đuối hàng
Vậy là cuối cùng về relax cho đỡ điên??? Hay về làm việc cho điên double??? mà nó điên lên đến đỉnh điểm nó cũng phải đi xuống =)) cũng như đồ thị hình sin thui :))
há há há
Nói gì thì nói cũng sẽ được ôm má ngủ :)) Đây là cái phần thích nhất của chuýên đi về :))
***************
7 năm trước đã từng điên hơn bây giờ, nhưng mà lúc đó má lúc nào cũng bên cạnh.
Vẫn thương má nhất, 3 tháng hè đó vật vã, đêm nào cũng khóc, đêm nào má cũng thức với mình, mà mình khóc xong mình ngủ khò khò luôn :)) (khóc dễ ngủ), còn má nghe mình nói nghe mình khóc xong là cũng 2-3h sáng rồi, qua giấc..mất ngủ luôn... haiz
Hy vọng là lần này ko làm cho má như thế nữa
Thương má nhiều
Má sợ mình bị điên, nên bắt buộc mình về :)) (đã điên trước khi má sợ rồi)
cho nên phải ráng mà hết điên :)) =))
Mà sao thấy nó bất khả thi =))
***************
Nói chung thì sẽ ráng mà tận hưởng và hoàn thành những gì cần làm khi về :))
Hẹn gặp ở VN ^-^
Posted by
meoconluoi
at
4/17/2010 06:09:00 PM
0
comments
Friday, April 16, 2010
Nhạt và chua
Dạo này ăn uống không còn cảm giác nhạt miệng như lúc trước nữa… mà nó chuyển sang chua =))
Lúc trước ăn gì cũng thấy chán, thế nên lúc nào cũng muốn nấu món mới, món lạ ăn cho nó ngon miệng. Nhưng bay giờ ăn cái gì vô cũng thấy miệng chua lè 8-| Nên ko biết phải nấu cái gì và ăn làm sao luôn … haiz
Riết rồi ko dám nêm đồ ăn, sợ nêm 1 hồi là ngọt ngay hay mặn lè 8-|
Phải làm sao, làm sao … hix hix
Má nuôi hỏi muốn làm kết hôn giả ở lại đây ko =)) Cũng đang phân vân lắm =)) Hiện giờ ko có người yêu, ko có ai để mà giữ mình lại, để mà chia sẻ nên hay ko… Nên chắc để nó ra sao thì ra…
Tình trạng hiện tại: Cần thẻ xanh để :
+ Thích thì đi về VN chơi rồi quay lại mà ko bị má la hay lo lắng là có xin được visa qua đây học tiếp hay ko
+ Cho công việc, mấy cái cty mắc dịch bên này, ko có tư cách pháp nhân ko làm việc đựơc với tụi nó, dễ điên.
+ Đi châu âu chơi 1 thời gian vẫn có thể quay trở lại đây học được =))
+ Đi làm legal để mà kiếm tiền sống =)) Chứ đâu thể cứ Forex với quản lý từ xa mấy cty bên VN được =)) Không đi làm, cứ ở nhà ôm cái máy mà làm việc… buồn lắm, ko được nói chuyện, ko có mối quan hệ, ==> bức bối, bực bội suy nghĩ lung tung =)) [thích đi làm để được nói chuyện và làm việc =)) vẫn nhớ cái khoảng thời gian làm 14h/ngày lúc còn ở VA… lúc đó vui ]
…. Và vô vàn lý do nữa =))
Nói chung thì vẫn muốn có người yêu mình rồi có gia đình thật sự hơn là kết hôn giả :)) nhưng mà đời … ai biết trước chuyện gì =))
P/s: Anh à, tìm đến em thật nhanh anh nhé. Trước khi em có những quýêt định sai lầm và ngốc nghếch anh nhé. Em biết anh vẫn đang đi tìm em. Thế cho nên hãy tìm ra em nhanh lên anh nhé. Em đợi anh.
Vòng luẩn quẩn
Em cứ mãi chơi trốn tìm với chính mình
Trong vòng tròn do chính em tạo ra
Nhốt cả tâm hồn và suy nghĩ
Tự kỷ và điên có tổ chức
Anh đang ở nơi đâu? Làm gì?
Đến khi nào anh mới đến và phá vỡ nó
Vòng tròn vẽ… nhưng ko thể bước ra
Cần một cái kéo tay thật mạnh
Lôi em ra khỏi trò chơi của chính mình
Về phía anh, ở một nơi nào đó
Để em biết mình chẳng còn…
điên…
và… tự kỷ…
Starbucks, Winona April 15, 2010
Posted by
meoconluoi
at
4/16/2010 12:48:00 AM
0
comments
Wednesday, April 14, 2010
Phiêu...
Bạn hỏi "Thích 1 người có phải là một cái tội?"
Mình trả lời "Ko, nó ko phải là 1 cái tội nhưng đôi khi nó làm khổ chính bản thân mình'
Đôi khi mình tự hỏi, có phải là cái duyên? Duyên gặp mặt..
Đã có lúc mình nghĩ, từ giờ cho đến lúc tốt nghiệp mình sẽ chẳng gặp ai, quen ai, vì chỉ ở quanh quẩn nơi đây, có đi đâu khác đâu mà gặp... Vậy mà đôi khi cuộc sống ko phải lúc nào cũng giống như mình nghĩ...
UH thì tình cờ gặp, tình cờ quen, nhưng lại có ấn tượng từ lần đầu gặp, chẳng hiểu tại sao lại có cảm giác tin tưởng.
Uh thì cảm giác vẫn chỉ là cảm giác, đôi khi khó giải thích lắm
Dạo này có 1 sở thích, ngồi giữa bóng đêm... Cảm giác mình an toàn trong đó, thả lòng giữa những suy nghĩ, và vẫn thèm một vòng tay ấm để biết mình ko một mình giữa bóng đêm đó...
P/s: Anh à, có lẽ là em ghen, ko biết anh có thể nhìn thấy điều đó trong mắt em hay ko, nhưng em vẫn hy vọng anh đã thấy. Lúc đó chỉ muốn hét lớn, He's the one I like, so... Go away... Nhưng mà mình ko là gì cả... nên em chỉ có thể ngồi im, nhìn đi hướng khác....
Posted by
meoconluoi
at
4/14/2010 05:39:00 AM
0
comments
Tuesday, April 13, 2010
Một mình
Về nhà...
Mọi thứ đều yên ắng, căn nhà dường như ko có chút sức sống, cũng như chính con người sống trong đó ko chút sức sống. Trở về nhà sau 2 ngày, cảm giác lạc lõng giữa không gian yên ắng đó, co cụm lại, lủi thủi đi vào phòng.
Thả mình lên chiếc giường mà khi ráp nó mình đã nghĩ nó sẽ êm ấm lắm... trơ trọi... chán nản... cũng chẳng muốn thay đồ, ngày cứ trôi qua mà chẳng làm được gì cả, mọi thứ trôi qua kẽ tay, trượt dài trên những thất bại...
Trước giờ vẫn nổi tiếng là tự tin quá đáng và ngang lì, thật sự thì ko sợ thất bại, nhưng mà... cần [một ai đó] đứng cạnh mình... để biết rằng có [chỗ dựa] mà vượt qua.
Riết rồi thành con mèo yếu đuối, ngày trước còn nhe răng giơ móng chống trả, giờ thì như một con mèo ướt mưa, chèm bẹp
Dạo này ko biết cách [suy nghĩ] toàn sống bằng [cảm giác]. Không thể [suy nghĩ] bức bối bực bội, có đầu để làm gì mà ko thể suy nghĩ, mọi thứ cứ [stuck] trong đó, [cứng đơ] mà ko cách nào nạy ra được. Cần tìm lại chính bản thân mình. Mình là [T] ko phải là [F] mà [T] mà ko suy nghĩ cứ suốt ngày cảm nhận thì cũng như [F] mà ko cảm giác được, chết sướng hơn.
Em đang ở nơi đâu
Giữa những đống hoang tàn
Hay ngay trong chính em
Ngụp lặn và cấu xé
Ngào thét và tuyệt vọng
Không một tiếng vọng lại
Em tìm một lối ra
Cho chính bản thân mình.
Em yếu đuối, gục ngã
Cần lắm một bàn tay
Nâng em ngay lúc này
Cần lắm một giọng nói
Cho biết em còn ai
Cần lắm một đôi vai
Để gục đầu và khóc
Em cần thoát khỏi đây
Nơi tận cùng ko ai tìm đến
Giữa những mạch máu vẫn chảy
Trái tim vẫn đập nhưng chỉ một màu đen
P/s: Có ai lôi em ra khỏi chính em???
Posted by
meoconluoi
at
4/13/2010 01:11:00 AM
0
comments
Friday, April 9, 2010
Viết cho những ngày đã qua, và những ngày đang tới
Ngày này, giờ này, năm trước là lúc mình mua vé máy bay về VN... và bắt đầu đếm ngược
Lúc đó mình đã mỉm cười khi nhìn cái email confirm vé. Chiếc vé đưa mình về với gia đình và về với anh. Cảm giác thoả mãn. Cho đến bây giờ mình cũng ko ân hận vì những quyết định đó của mình. Mọi thứ đã rất ổn chỉ cho đến khi quay lại đây...
Giờ nhìn lại thì ko là cảm giác nuối tiếc, chỉ là sao mọi thứ trôi qua nhanh đến như vậy và sao chẳng còn gì hết cả thế này.
Thế là lại phải bắt đầu một cuộc hành trình mới mà chưa có bất kì sự chuẩn bị nào cả. Đã mơ ước quá nhiều, đã lên kế hoạch quá nhiều, nên cũng chẳng biết bây giờ mình còn lại gì để chuẩn bị cho một tương lai mới.
một năm rưỡi, ko quá dài mà cũng ko quá ngắn, nhưng lại mang đến nhiều sóng gió.
Em bắt buộc phải tự đứng dậy, em bắt buộc phải đi tiếp, nhưng những kế hoạch thì phải thay đổi cho phù hợp với những suy nghĩ và mọi thứ xung quanh em hiện nay.
P/s: ... Vẫn hy vọng có 1 bàn tay đỡ em những lúc như thế này...
Posted by
meoconluoi
at
4/09/2010 03:08:00 AM
0
comments
Thursday, April 8, 2010
hyper
ko biết tại sao nguyên tối nay bị hyper
"It's a quarter after one,
I'm all alone
and I need you now"
Tối nay cứ lảm nhảm câu này riết, haiz.
Em ko có uống gì tối nay ngoài từ soft drink and water nhưng mà em lại bị hyper, tại sao? tại sao?
em muốn nói với anh là... em nhớ anh :)
Posted by
meoconluoi
at
4/08/2010 01:45:00 AM
0
comments
Tuesday, April 6, 2010
Mệt mỏi
Con mèo buồn, con mèo mệt mỏi, con mèo chỉ muốn cuộn tròn nằm ngủ, mà càng ngủ thì càng nhức đầu.
Nó-con mèo- nhức đầu vì nhiều thứ chuyện. Nó ko biết nó muốn gì nữa, học hành - không, hiện giờ ko phải là cái nó muốn, nó mệt mỏi, ko phải cái nó thích, cái nó thích thì nó ko được học. Nó nhớ nội, nội ko bắt nó phải làm cái nó ko thích, nó nhớ thời gian ở với nội. Nhà giữa trung tâm thành phố, nhưng lại có 1 vườn cây thật lớn, có 3 cây khế khổng lồ, rồi mận trắng, mận đỏ, rồi nana, ớt xanh ớt đỏ, nguyên 1 vườn bạc hà. Nó yêu bạc hà từ đó. Nó biết phải trồng bạc hà như thế nào, cây nào là ngon, cây nào phải dưỡng để mọc cây con, lá bạc hà mát mịn, không bao giờ dọng nước trên mặt lá những lúc mưa nhưng lại luôn mát rượi khi áp lên mặt.
Nó yêu cây khế to nhất nhà, cái cây mà mỗi khi ba nó đánh là nó leo tót lên cây ngồi, ba nó sợ nó té nên ko đánh nữa, nhưng nó cũng ko biết cách nào mà leo xuống ngồi tới chiều thì anh người làm đem thang ra ẳm nó xuống.
Nó yêu nhà nội nó, nơi nó được học làm cái xe đèn cầy lon sữa bò, đẩy kêu lóc cóc, đèn lại xoay. Nơi nó học làm súng, cưa gỗ, đóng đinh và cả tháo banh cái xe của ba nó ra rồi đi trốn, hay những khi ko muốn về nhà thì xì bánh xe ba nó.
Nó yêu nội nó, hiền lành, tẩn mẫn lo cho nó từ lúc nó còn đỏ hỏn, vì lúc đó ba má nó nghèo quá nên để đó cho nội nuôi. Nó ở nhà nội nhiều hơn nhà nó. Nội dạy nó làm bánh, nấu ăn, cách cư xử, cách ngồi bàn ăn uống như thế nào. Nó tự hào là từ bé tí nó đã biết làm bánh từ bánh trung thu đến bánh ít, bánh quai vạt, bánh tai mèo, bánh bò... Nội ngày xưa học trường Tây, nên các món nội nấu chỉ toàn là món Tây, đó là lý do tại sao đến giờ nó nêm món Việt vẫn ko ngon. No ko biết kho thịt nhưng biết làm pate gan, nó ko biết nấu canh chua, nhưng có thể làm cua sốt bơ. Nó ko biết nhiều món Việt Nam lắm, nhưng nó vẫn nhớ cách làm thịt kho tiêu theo kiểu của nội, món mà nội nó thích nhất. Nó ko quen dùng đũa... bạn bè nó nói mất gốc, ừa thì nó thích dùng muỗng nĩa dao giống nội nó, mà cũng đâu có ai dạy nó dùng đũa. Nó ko thích ăn ớt, nhà nội ngày xưa trồng nhiều ớt lắm, nhưng hiếm có món nào nấu mà dùng ớt, Nội yêu những cây ớt và cũng yêu cháu của nội, mỗi lần ăn món gì có ớt là nó sốt...
Nó thèm về đó ôm lấy nội nó. Nó ghét người lớn, chỉ vì những chuyện của người lớn mà nó bị ba nó cấm về nhà nội nó từ năm 12t. Hè rồi nó về đó thăm nội, có cấm nó vẫn cứ đi, Nội nó yếu lắm rồi, vườn cây cuủanội cũng chẳng ai trông, cây khế thì bị đốn sau 1 lần mưa bão trốc gốc, con Bi thì cũng già quá mà chết rồi, chỉ còn mỗi con Na, con cho mà nó nhớ là hình như đem về đó lúc nó 10t. Nhưng dù gì đi nữa, nó vẫn cảm nhận được sự bình yên của nơi đó, bước về đó nó cảm giác ko còn chút áp lực nào cả, những cái hốc của riêng nó vẫn ko có gì thay đổi, ko 1 chút mạng nhện và ko 1 chút rong rêu, Nội vẫn nhớ những cái hốc của nó.
Nó vẫn nhớ cái lần nó giận ba mẹ nó gây nhau, nó- con mèo học lớp 3, đi bộ về nhà Nội - 48 Trương Định, phường 7, quận 3- Ngày xưa nội vẫn bắt nó học thuộc, Nội nói "Có chuyện gì cứ ra đi xe ôm về đây Nội trả tiền". Lần đó về đến nơi người làm mở cửa cho nó vô, nó lủi đi tới cái góc của nó, và nó cứ ngồi đó. Nội cũng chẳng biết là nó đến - nó nghĩ vậy. Bánh quai vạt dừa - món mà nó thích nhất - nguyên 1 dĩa trước mặt nó. Nội để đó rồi đi xuống bếp, nó khóc, nó chạy theo... Nội ko cho nó vào bếp, Nội nói, làm bánh mà nước mắt nước mũi tè le, rớt vô hư bột bánh hết :D
Nó - con mèo - thèm về đó những lúc như thế này, những lúc ko biết mình nên làm gì, những lúc cần 1 chỗ dựa, những lúc đã khóc nhiều quá. Thèm được nghe nội phân tích mọi chuyện, Nội dạy nó ko được khóc, phải mạnh mẽ, phải gánh vác mọi chuyện. Nội thích có cháu trai lắm, nhưng ko phải vì thế mà Nội ko thưong nó vì nó là con gái. Nội còn thương nó nhiều hơn vừa coi nó như con trai vừa coi nó như con gái, Nội dạy nó cách ứng xử, cách nói chuyện, chịu trách nhiệm như 1 đứa con trai, Nội dạy nó làm bánh, nấu ăn, thêu thùa, trang trí nhà cửa như 1 dứa con gái. Nội nói nó sẽ khổ vì nó biết nhiều thứ quá, trách nhiệm của nó với gia đình nặng quá, nó sẽ khổ như Nội...
Nội là con thứ 7 trong nhà, một tay Nội lo hết cho cả 11 anh chị em, và 1 đàn cháu. Lo từ chuyện học hành cho đàn em 4 đứa đi học trường Tây, rôi lo cho 3 đứa đi du học (cái thời đó mà cho đàn em đi du học thì lo cũng mệt nghỉ) & 1 đứa làm ông Cò. Quán xuyến tất cả mọi việc trong nhà, gói gém gọn gẽ. Lo nhà cửa việc làm cho từng đứa cháu. Nội cực vậy đó, vậy mà lúc nào cũng một mình... Nội ko có chồng. Chỉ ở vậy lo cho em cho cháu. Nội nói đó là trách nhiệm của Nội lo cho gia đình, Nội đã hứa khi Cố mất nên Nội phải lo cho xong...
Nó nhớ Nội và nó biết trách nhiệm của nó, nên nó phải cố cho xong tất cả. Trong tất cả những người nó quen, chưa có ai nó dắt về ra mắt Nội vì nó biết vẫn chưa phải lúc và chưa đúng người.
Thèm về nơi đó, nơi có những tán bạc hà che chở cả tuổi thơ, nơi mà có 1 người luôn mong nó...
Posted by
meoconluoi
at
4/06/2010 04:22:00 PM
0
comments
Monday, April 5, 2010
Đợi
Em biết ở một nơi nào đó
Anh vẫn đang đi tìm em
Và em cũng tin
Gió sẽ đưa anh đến cạnh em
Chỉ là...
Chưa phải lúc
Hay chỉ là...
Ta chưa nhận ra nhau
meoconluoi 04/05/2010
Posted by
meoconluoi
at
4/05/2010 09:38:00 PM
0
comments
Đôi mắt
Không gần mà cũng ko xa
Anh ngồi đó em ngồi đây
Chẳng nói thành lời
Chỉ một cái với tay
Mà sao khó lạ.
Khoảng cách như ngắn lại
Khi ánh mắt ta chạm nhau
Thế nhưng...
Đôi mắt có gắn kết nỗi hai tâm hồn?
meoconluoi 04/05
P/s: Viết cho đôi mắt em đã nhìn vào đó và mỉm cười. Cám ơn anh.
Posted by
meoconluoi
at
4/05/2010 12:34:00 AM
0
comments
Ngày có gió
Em bước đi
Và em mỉm cười
Ngày có gió
Uh ngày có gió
Gió theo bước chân
Gió mơn man
Gió nhẹ nhàng
Khẽ chạm làn tóc
Gió thì thầm
Xuyên suốt
Len lỏi
Gió cuốn trôi
Cuốn theo những nỗi buồn
Những hy vọng đã tắt
Những niềm tin không còn
Và cả những con người chưa bao giờ tồn tại
Nước mắt đã ngừng rơi
Nụ cười lại tới
Em vẫn là em
Mỉm cười và bước
Ngày có gió
meoconluoi 04/05
Posted by
meoconluoi
at
4/05/2010 12:05:00 AM
0
comments
Thursday, April 1, 2010
Chuyện đời, chuyện người và quan điểm sống
Đi vòng vòng đọc lại blog bé iu, entry Tình...
Chữ TÌNH chỉ nhạt thế sao?
Cần thêm chút muối? chút đường? hay nước mắm?
Đã bao giờ bạn tự hỏi bạn hiểu gì về người khác, bạn biết người ta đến mức nào, bạn có đoán trước được người ta sẽ làm gì ko? Sống trên đời, chữ "NGỜ" là khó học nhất...
Từ lúc bắt đầu câu chuyện cho đến khi Thụy gặp lại Sơn, chưa bao giờ mình có thể tưởng tượng ra kết thúc... Cười nhạt... người nhạt, tình cũng nhạt.
Đứa như mình thì chắc khó có thể hiểu được... Vẫn ko thể hiểu được cách con người ta đối xử với nhau. Sống bằng tất cả niềm tin, tình yêu vào con người khó đến vậy sao??? Nói gì thì nói tin tưởng người khác vẫn tốt hơn là mới gặp đã nghi ngờ, chỉ mệt cho mình hahahah.
Má dạy á, là cho dù người ta đối xử với mình ra sao đi nữa thì hãy vẫn cứ tốt với người ta, người ta sẽ tự thấy người ta sai mà sửa :) Mình vẫn chưa được như má, vẫn còn rất sân si hahhaha, vẫn đối xử tốt với tất cả những người xung quanh, dù quen biết hay ko quen biết, dù thân hay hoàng toàn xa lạ... Nhưng mà đã thù ai rồi thì thù dai lắm =)) Má luôn nói thù người ta để làm gì chỉ tổ mệt cho bản thân :) nghe má riết rồi giờ cũng chẳng có ai là kẻ thù =))
Trong làm ăn phải biết giữ chữ tín, chơi với bạn bè phải có cái tình, đối xử với mọi người phải có cái tâm. VÀ quan trọng nhất là sống phải có trách nhiệm.
Trong làm ăn đúng là đôi lúc mình ko biết trước ý đồ của người khác, lừa đảo là chuyện bình thường. Đã bị lừa cũng nhiều, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lừa lại người ta, những đó cũng chỉ nghĩ là, ừ thôi người ta có khó khăn, kệ. Có đòi mà người ta ko muốn trả hoặc ko có khả năng trả thì người ta cũng ko trả thôi, đến thời điểm nào đó người ta sẽ tự hiểu. Mà cũng chưa có vụ lừa nào mà mình bị mất =)) Làm ăn có chữ tín, ko người này giúp thì người khác cũng sẽ giúp :)
Trong chuyện bạn bè, bị nói là dễ tính quá, sẽ bị ăn hiếp, chịu thiệt thòi. Vẫn thích nhất câu nói của Anh (trước nay chỉ thấy có anh nghĩ vậy giống em anh nhỉ?) "Thì đôi lúc cũng thấy vậy, bạn bè mà, có gì đâu, đừng ép nhau quá đáng là được rồi, chơi vui thôi". Thích cái cách anh nói chuyện và đối xử với bạn bè, ko tính toán, ko cầu kì, thẳng thắn và... rất giống em =)) hahhah
Quan điểm sống mỗi người mỗi khác, nên xin đừng hướng chính bản thân mình theo quan điểm của người khác, và cũng xin đừng NHẠT như câu chuyện tình trên. Tiền bạc ko phải là tất cả, cách đối xử với nhau mới là quan trọng, đừng bao giờ để phần con lấn át phần người của bạn :)
Posted by
meoconluoi
at
4/01/2010 11:42:00 AM
0
comments