Con mèo buồn, con mèo mệt mỏi, con mèo chỉ muốn cuộn tròn nằm ngủ, mà càng ngủ thì càng nhức đầu.
Nó-con mèo- nhức đầu vì nhiều thứ chuyện. Nó ko biết nó muốn gì nữa, học hành - không, hiện giờ ko phải là cái nó muốn, nó mệt mỏi, ko phải cái nó thích, cái nó thích thì nó ko được học. Nó nhớ nội, nội ko bắt nó phải làm cái nó ko thích, nó nhớ thời gian ở với nội. Nhà giữa trung tâm thành phố, nhưng lại có 1 vườn cây thật lớn, có 3 cây khế khổng lồ, rồi mận trắng, mận đỏ, rồi nana, ớt xanh ớt đỏ, nguyên 1 vườn bạc hà. Nó yêu bạc hà từ đó. Nó biết phải trồng bạc hà như thế nào, cây nào là ngon, cây nào phải dưỡng để mọc cây con, lá bạc hà mát mịn, không bao giờ dọng nước trên mặt lá những lúc mưa nhưng lại luôn mát rượi khi áp lên mặt.
Nó yêu cây khế to nhất nhà, cái cây mà mỗi khi ba nó đánh là nó leo tót lên cây ngồi, ba nó sợ nó té nên ko đánh nữa, nhưng nó cũng ko biết cách nào mà leo xuống ngồi tới chiều thì anh người làm đem thang ra ẳm nó xuống.
Nó yêu nhà nội nó, nơi nó được học làm cái xe đèn cầy lon sữa bò, đẩy kêu lóc cóc, đèn lại xoay. Nơi nó học làm súng, cưa gỗ, đóng đinh và cả tháo banh cái xe của ba nó ra rồi đi trốn, hay những khi ko muốn về nhà thì xì bánh xe ba nó.
Nó yêu nội nó, hiền lành, tẩn mẫn lo cho nó từ lúc nó còn đỏ hỏn, vì lúc đó ba má nó nghèo quá nên để đó cho nội nuôi. Nó ở nhà nội nhiều hơn nhà nó. Nội dạy nó làm bánh, nấu ăn, cách cư xử, cách ngồi bàn ăn uống như thế nào. Nó tự hào là từ bé tí nó đã biết làm bánh từ bánh trung thu đến bánh ít, bánh quai vạt, bánh tai mèo, bánh bò... Nội ngày xưa học trường Tây, nên các món nội nấu chỉ toàn là món Tây, đó là lý do tại sao đến giờ nó nêm món Việt vẫn ko ngon. No ko biết kho thịt nhưng biết làm pate gan, nó ko biết nấu canh chua, nhưng có thể làm cua sốt bơ. Nó ko biết nhiều món Việt Nam lắm, nhưng nó vẫn nhớ cách làm thịt kho tiêu theo kiểu của nội, món mà nội nó thích nhất. Nó ko quen dùng đũa... bạn bè nó nói mất gốc, ừa thì nó thích dùng muỗng nĩa dao giống nội nó, mà cũng đâu có ai dạy nó dùng đũa. Nó ko thích ăn ớt, nhà nội ngày xưa trồng nhiều ớt lắm, nhưng hiếm có món nào nấu mà dùng ớt, Nội yêu những cây ớt và cũng yêu cháu của nội, mỗi lần ăn món gì có ớt là nó sốt...
Nó thèm về đó ôm lấy nội nó. Nó ghét người lớn, chỉ vì những chuyện của người lớn mà nó bị ba nó cấm về nhà nội nó từ năm 12t. Hè rồi nó về đó thăm nội, có cấm nó vẫn cứ đi, Nội nó yếu lắm rồi, vườn cây cuủanội cũng chẳng ai trông, cây khế thì bị đốn sau 1 lần mưa bão trốc gốc, con Bi thì cũng già quá mà chết rồi, chỉ còn mỗi con Na, con cho mà nó nhớ là hình như đem về đó lúc nó 10t. Nhưng dù gì đi nữa, nó vẫn cảm nhận được sự bình yên của nơi đó, bước về đó nó cảm giác ko còn chút áp lực nào cả, những cái hốc của riêng nó vẫn ko có gì thay đổi, ko 1 chút mạng nhện và ko 1 chút rong rêu, Nội vẫn nhớ những cái hốc của nó.
Nó vẫn nhớ cái lần nó giận ba mẹ nó gây nhau, nó- con mèo học lớp 3, đi bộ về nhà Nội - 48 Trương Định, phường 7, quận 3- Ngày xưa nội vẫn bắt nó học thuộc, Nội nói "Có chuyện gì cứ ra đi xe ôm về đây Nội trả tiền". Lần đó về đến nơi người làm mở cửa cho nó vô, nó lủi đi tới cái góc của nó, và nó cứ ngồi đó. Nội cũng chẳng biết là nó đến - nó nghĩ vậy. Bánh quai vạt dừa - món mà nó thích nhất - nguyên 1 dĩa trước mặt nó. Nội để đó rồi đi xuống bếp, nó khóc, nó chạy theo... Nội ko cho nó vào bếp, Nội nói, làm bánh mà nước mắt nước mũi tè le, rớt vô hư bột bánh hết :D
Nó - con mèo - thèm về đó những lúc như thế này, những lúc ko biết mình nên làm gì, những lúc cần 1 chỗ dựa, những lúc đã khóc nhiều quá. Thèm được nghe nội phân tích mọi chuyện, Nội dạy nó ko được khóc, phải mạnh mẽ, phải gánh vác mọi chuyện. Nội thích có cháu trai lắm, nhưng ko phải vì thế mà Nội ko thưong nó vì nó là con gái. Nội còn thương nó nhiều hơn vừa coi nó như con trai vừa coi nó như con gái, Nội dạy nó cách ứng xử, cách nói chuyện, chịu trách nhiệm như 1 đứa con trai, Nội dạy nó làm bánh, nấu ăn, thêu thùa, trang trí nhà cửa như 1 dứa con gái. Nội nói nó sẽ khổ vì nó biết nhiều thứ quá, trách nhiệm của nó với gia đình nặng quá, nó sẽ khổ như Nội...
Nội là con thứ 7 trong nhà, một tay Nội lo hết cho cả 11 anh chị em, và 1 đàn cháu. Lo từ chuyện học hành cho đàn em 4 đứa đi học trường Tây, rôi lo cho 3 đứa đi du học (cái thời đó mà cho đàn em đi du học thì lo cũng mệt nghỉ) & 1 đứa làm ông Cò. Quán xuyến tất cả mọi việc trong nhà, gói gém gọn gẽ. Lo nhà cửa việc làm cho từng đứa cháu. Nội cực vậy đó, vậy mà lúc nào cũng một mình... Nội ko có chồng. Chỉ ở vậy lo cho em cho cháu. Nội nói đó là trách nhiệm của Nội lo cho gia đình, Nội đã hứa khi Cố mất nên Nội phải lo cho xong...
Nó nhớ Nội và nó biết trách nhiệm của nó, nên nó phải cố cho xong tất cả. Trong tất cả những người nó quen, chưa có ai nó dắt về ra mắt Nội vì nó biết vẫn chưa phải lúc và chưa đúng người.
Thèm về nơi đó, nơi có những tán bạc hà che chở cả tuổi thơ, nơi mà có 1 người luôn mong nó...
Tuesday, April 6, 2010
Mệt mỏi
Posted by
meoconluoi
at
4/06/2010 04:22:00 PM
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment