Tuesday, April 13, 2010

Một mình

Về nhà...
Mọi thứ đều yên ắng, căn nhà dường như ko có chút sức sống, cũng như chính con người sống trong đó ko chút sức sống. Trở về nhà sau 2 ngày, cảm giác lạc lõng giữa không gian yên ắng đó, co cụm lại, lủi thủi đi vào phòng.

Thả mình lên chiếc giường mà khi ráp nó mình đã nghĩ nó sẽ êm ấm lắm... trơ trọi... chán nản... cũng chẳng muốn thay đồ, ngày cứ trôi qua mà chẳng làm được gì cả, mọi thứ trôi qua kẽ tay, trượt dài trên những thất bại...

Trước giờ vẫn nổi tiếng là tự tin quá đáng và ngang lì, thật sự thì ko sợ thất bại, nhưng mà... cần [một ai đó] đứng cạnh mình... để biết rằng có [chỗ dựa] mà vượt qua.

Riết rồi thành con mèo yếu đuối, ngày trước còn nhe răng giơ móng chống trả, giờ thì như một con mèo ướt mưa, chèm bẹp

Dạo này ko biết cách [suy nghĩ] toàn sống bằng [cảm giác]. Không thể [suy nghĩ] bức bối bực bội, có đầu để làm gì mà ko thể suy nghĩ, mọi thứ cứ [stuck] trong đó, [cứng đơ] mà ko cách nào nạy ra được. Cần tìm lại chính bản thân mình. Mình là [T] ko phải là [F] mà [T] mà ko suy nghĩ cứ suốt ngày cảm nhận thì cũng như [F] mà ko cảm giác được, chết sướng hơn.

Em đang ở nơi đâu
Giữa những đống hoang tàn
Hay ngay trong chính em
Ngụp lặn và cấu xé
Ngào thét và tuyệt vọng
Không một tiếng vọng lại
Em tìm một lối ra
Cho chính bản thân mình.
Em yếu đuối, gục ngã
Cần lắm một bàn tay
Nâng em ngay lúc này
Cần lắm một giọng nói
Cho biết em còn ai
Cần lắm một đôi vai
Để gục đầu và khóc
Em cần thoát khỏi đây
Nơi tận cùng ko ai tìm đến
Giữa những mạch máu vẫn chảy
Trái tim vẫn đập nhưng chỉ một màu đen


P/s: Có ai lôi em ra khỏi chính em???


0 comments: