Tuesday, October 9, 2012
Lảm nhảm
E hèm, anh là anh chàng thứ n+1 mà em viết về trong năm nay. Vâng chính xác, anh không nghe nhầm đâu, anh chàng thứ n+1. Đôi em cũng tự nhìn nhận là chẳng biết có phải mình hoang tưởng về tình yêu hay không, nhưng có vẻ như là em dễ yêu người khác, nhưng chỉ yêu trong 1 giai đoạn, rồi lại hết yêu. Thế nên em cũng chẳng dám chắc, chẳng dám hứa là anh là anh chàng cuối cùng em yêu. Có thể ngay ngày mai, em sẽ post hàng đống thứ lên facebook về 1 anh chàng nào đó chẳng phải là anh ;) để rồi em sẽ đem nó hạ xuống, cái cover pix về cái ngày trở lại nơi đó, nơi có anh. Thế đấy, chuyện đó có thể xảy ra vào ngày mai, ngày mốt, ngày kia nào đó, nhưng em có thể nói chắc chắn không phải là hôm nay, Ngày Em Vẫn Còn Yêu Anh.
Thế nhưng đó là chuyện của ngày mai, còn hôm nay, em vẫn yêu anh, yêu rất nhiều. Đủ nhiều để em có thể làm những điều điên rồ nhất mà anh có thể tượng tượng được. Đủ nhiều để em có thể lên 1 kế hoạch hoàn hảo cho ngày trở về. Đủ nhiều để em biết mỗi ngày em đều chờ đợi một dòng tin nhắn hoặc một cuộc gọi từ anh. Thế đấy, thế mà em vẫn chưa nhận được điều đơn giản nhất mà em chờ đợi đấy. Có lẽ, là do em đã quá quen với việc nhận cuộc gọi từ anh, thay vì cầm phone lên và gọi cho anh. Em có nên nhắc anh không nhỉ ^_^
Anh hơn em 18 tuổi, một con số không nhỏ hay không muốn nói quá là em có thể đáng tuổi con anh. Ngày đầu tiên em gặp anh, em đã bị ấn tượng bởi giọng nói lơ đãng trên phone của anh cuốn hút, khoảng khắc đó trong đầu em chỉ muốn thấy được mặt anh. Số phone anh ngay lập tức được lưu bằng 1 cái tên đơn giản không thể đơn giản hơn "Anh, IL". 1 giờ 30 sau đó, chính xác đến từng phút, lần đầu tiên em đúng giờ (có thể nói là như thế, haiz), em gặp anh. Anh, trong ấn tượng đầu tiên của em có 1 cách cười rất duyên dáng, cái cười mà em biết chắc không ít cô đã từng đổ vì nụ cười này. Anh, người giống em, giống ở cách nói thẳng những gì mình nghĩ và thắc mắc, thẳng đến mức có những câu hỏi của anh, em bối rối chẳng biết nên trả lời thế nào cho đúng, và cứ để mặc bản thân mình "nói dối" 1 cách tự nhiên nhất.
Em nhớ những đêm đi bộ cùng anh, chỉ là một quãng ngắn thôi, nhưng có lẽ sẽ rất khó quên. Cho đến bây giờ em cũng chẳng biết tại sao lúc đó em luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, luôn nói anh em có thể tự về một mình, nhưng trong lòng thì lại luôn mong như những ngày đầu, dù em có nói gì thì anh cũng vẫn đi cùng em với những câu chuyện không đầu không cuối về anh, về cuộc sống. Em vẫn nhớ nhất lần duy nhất mà em thấy anh nỗi giận, nó không đáng sợ như mọi người vẫn nói, nó chỉ làm em nhói đau, khi em biết mình chẳng thể làm gì cho anh. Anh đã trút bỏ hết mọi thứ lại, để đi cùng em, em biết lúc đó anh cần người nói chuyện cho nhẹ lòng, em không biết mình đã làm được điều đó hay không, nhưng em thấy vui khi nhìn thấy anh cười. Thật lòng mà nói, lúc đó em chỉ muốn nắm lấy tay anh và nói "bình tĩnh nhé anh" nhưng em đã không làm được, lúc đó trong mắt em chỉ có anh, chẳng còn gì xung quanh em cả... Đó là 1 tuần từ ngày đầu tiên em biết anh. Em biết, rõ ràng là thế giới của mình đã thay đổi.
Con bạn thân em cảnh báo "mày dẹp thằng cha đó qua một bên đi nha", khi mà các ngày nghỉ của em, anh gọi và nhắn tin cho em trung bình 5 tiếng/lần với những câu hỏi bâng quơ em đang ở đâu, làm gì, đi với ai... v... v... Cho đến lúc đó em vẫn luôn khẳng định với nó là, "không có gì đâu mà, ổng lớn hơn tao quá trời, làm sao có chuyện gì xảy ra được :)) " (thật là tự tin) - nhưng mà bên trong em biết điều đó không đúng, đang có 1 cái gì đó xảy ra khi mà mọi lời nói của anh đều được em ghi nhớ 1 cách chính xác nhất có thể (đối với 1 đứa hay quên như em thì đó là 1 điều kỳ lạ, hay như cách anh nói là em-chỉ-nhớ-những-gì-em-quan-tâm)
Đã 2 tháng từ lúc em rời khỏi đó, nhưng mọi thứ vẫn cứ như ngày hôm qua, em nhớ từng lời nói, từng cái cười, từng cái ôm của anh. Tất cả mọi thứ đã xảy ra đã làm thay đổi em rất nhiều trong 4 tháng qua. Em đã sống mất mục đích trong thời gian dài, chỉ là đi tìm người để yêu thương, chứ không có mục đích rõ ràng cho bản thân mình. Em không có kế hoạch cho bản thân, đến ngay cả chuyện đi học cũng chẳng biết là mình có muốn đi học hay không nữa. Tháng cuối cùng ở trường, theo lời bà cô "yêu quý" em đã apply trường, nhưng cũng chẳng biết mình có thích hay không, cũng chẳng quan tâm gì cả. Cho đến khi em gặp anh, em biết rằng mình muốn ở lại nơi đó, (đôi khi cũng chẳng rõ có phải tại vì em chạy theo anh, người em yêu thương không nữa), em vội vàng hối hả apply trường và ngồi từng ngày cầu nguyện hy vọng - chuyện bất thường đấy anh ạ, vì trước đó em còn chẳng muốn đi học nữa là.
Bắt đầu nói sảng nhiều thứ rồi, chẳng biết nên tiếp tục viết gì nữa, vì mọi kỷ niệm cứ ùa về, cứ ở yên trong đầu em, em nhớ anh nhiều lắm. Mọi thứ em đang làm là vì tương lai em (anh đã nói, em cứ làm những gì tốt nhất cho tương lai em trước đã), một tương lai mà em đang xây dựng để quay trở về nơi đó, về bên cạnh anh. Một mối-quan-hệ-mập-mờ mà em yêu thích, ở đó em cảm thấy bình yên và được che chở. Nơi em có thể nhìn thấy anh, nhìn thấy anh cười, bên anh những lúc khó khăn, cảm nhận những cái ôm ấm áp, mặc cho người đời bảo là không đáng. Với em chỉ như thế đã là hạnh phúc. Anh nói, em làm bất kì điều gì cũng đã tính toán kỹ rồi mà, thế nên hãy tin em anh nhé!
Yêu anh
Posted by
meoconluoi
at
10/09/2012 08:27:00 PM
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

0 comments:
Post a Comment