Sunday, October 23, 2011

Ám ảnh

Câu chuyện về một đôi giày
Là nỗi ám ảnh của ngần ấy thời gian,
Có đáng không ?
Có vượt qua được không?

Chiếc đồng hồ ấy, hình ảnh ấy,
Vẫn cứ lởn vởn đâu đây
Khi nào sẽ thoát khỏi?
Khi nào sẽ thôi kiếm tìm?
khi nào sẽ thôi khắc khoải
bởi một hình ảnh thoáng qua...

Chập chờn trong những giấc mơ
Lởn vởn trong những suy nghĩ
Xoay tròn hình ảnh của những con người
Mà đôi lần, đôi lần muốn xóa bỏ
Muốn như chưa từng quen biết

Mà cũng lạ,
Đôi khi cũng vẫn chính những hình ảnh đó
Vẫn những con người đó
Mà sao xa lạ
Cứ ngỡ như chưa từng quen biết
Làm ta chợt òa khóc
bởi sự xa lạ đó.

Vòng xoáy thời gian
Sẽ đưa ta đi trong vô định
Nào ai biết trước được điểm dừng
Điều chi sẽ chờ ta nơi phía trước?
Để một lúc nào đó
Dừng lại và nhận ra
Con đường đi của định mệnh
Đã đưa ta ra khỏi quỹ đạo của đời nhau.

J.S.
10/23/2011

P/s: Mấy nay đang bị hình ảnh của 1 con người ám ảnh mình @_@ Xùy xùy, đời đang vui ko muốn dính tới chuyện tình cảm. Bước ra khỏi những giấc mơ của tui. Nhanh!

0 comments: