Thiên thần đơn độc
Truyện trên là do Kiên viết (lick vào link trên để đọc), cảm thấy nó có 1 chút gì đó chạm vào lòng mình. Kiên là 1 người bạn tôi biết qua facebook, chính xác là biết qua các notes của cậu ấy. Nó có chút gì đó khác thường, câu chuyện cũng mang vào đó những cảm xúc và tình tiết rất lạ, và hơn cả là 1 cái gì đó dằn vặt nội tâm. (Quay lại đọc hết câu chuyện ở trên rồi hãy trở lại đọc tiếp blog tôi)
Tôi hiện nay cũng chưa tìm ra được lối thoát cho chính bản thân mình và cảm giác cô độc. Có vẻ như là cũng sắp thành một con người giấu mình quá kỹ rồi nhỉ? Mà có thật là thế? Hay chỉ vì chẳng ai muốn nhìn đến hay thảng hoặc họ có nhìn đến nhưng lại vì sự ích kỷ của bản thân mà tự nhủ với chính mình một câu "không phải chuyện của tôi". Tôi... hiếm khi nói chuyện với người khác... cũng chả phải vì tôi không thích nói chuyện hay vì tôi muốn ở một mình, mà chỉ vì không có người muốn nói chuyện với tôi. Tôi bẩn, tôi lập dị, tôi ngoan cố, bướng bỉnh và lầm lì... nhưng tất cả những điều đó không có nghĩa là tôi lạnh lùng hay vô cảm. Chỉ là... thiếu sự đồng cảm.
Tôi thích cả 2 cái kết cho câu chuyện về thiên thần nhỏ đơn độc đó. Nếu ở cái kết thứ nhất - "kết ảo" là một "happy ending" với một người rũ bỏ và đạp lên tất cả mọi sự đàm tếu để đến với em, giữ thiên thần nhỏ lại thế gian, cái kết hạnh phúc mà rất nhiều người đọc chờ đợi. Thì cái kết thứ 2 - đưa người đọc về hiện tại với cái tôi quá lớn của một thằng con trai mới lớn, dù có dằn xé nội tâm... nhưng kết cục lại chỉ là một "Sự vô tâm có chủ đích". Nhưng dù gì "em" cũng đã làm được điều mà tôi mong ước "thả mình từ tầng 7" - tuy là không đủ cao như mong muốn nhưng dù gì cũng hội đủ cảm xúc mà phải không em? Tôi biết - em đã không rơi xuống, em đã bay lên như mong muốn của em hay của chính bản thân tôi...
Mưa làm cho suy nghĩ của con người ta điên hơn một chút thì phải. Có lẽ nên trở về với thực tại...
Câu trả lời cho tất cả mọi thứ là tôi vẫn sẽ tiếp tục như thế này, điên với những cảm xúc và sống vì mục đích đã định sẵn. Nếu bạn không còn muốn chia sẻ tâm hồn, chia sẻ thực tại, bạn chọn cách sống ích kỷ, bảo toàn mọi thứ cho riêng bạn; tôi sẽ không trách gì bạn cả. Nhưng chính bản thân tôi đã tự mình sắp xếp 1 cuộc hẹn ở thì tương lai cho chúng ta. Theo nhiều người nói thì 21/12/2012 sẽ là ngày tận thế... thế nên tôi chọn ngày đó để gặp lại bạn. Điểm khởi đầu mới cho mọi thứ sẽ là nơi tôi và bạn gặp nhau lần đầu tiên. HY VỌNG sẽ gặp lại bạn nơi đó. (àh, nếu bạn không thấy tôi ở đó thì có thể qua quán kem phía bên kia đường tìm tôi nhé, ^-^ chắc tại trời nóng quá)
Tôi vẫn điên, vẫn bẩn, vẫn tháng giặt đồ 1 lần, vẫn sống chung với đồ ăn và tô dĩa bày khắp phòng... Rỗi sẽ có ai dõi theo tôi?
P.s: Vì tôi giấu mình quá kỹ, tôi điên... hay vì sự ích kỷ của bản thân bạn?
"Đã đi thì không trở lại" - tôi là con người tham lam, tôi ko làm được điều đó. Nhớ đấy, tôi đã đặt hẹn với bạn trước rồi đấy. see you there.
Wednesday, March 23, 2011
cho một ngày mưa tầm tã
Posted by
meoconluoi
at
3/23/2011 02:42:00 AM
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment