Friday, November 12, 2010

áp lực... ực ... ực .... ực....

cảm giác áp lực quá... khóc khóc khóc... khóc được cái gì, sao phải khóc... Yếu đuối hèn nhát... tổng xỉ vả mình....

aaaaaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Cứ mỗi dòng, mỗi câu nói là làm đau nhau đó, có biết ko... BIẾT...
Vậy sao làm thế...CẢM THẤY NHƯ THẾ LÀ ĐÚNG, LÀ SẼ THẤY ĐƯỢC CÁI MÌNH CẦN THẤY. THƯƠNG CHO ROI CHO VỌT, GHÉT CHO NGỌT CHO BÙI.
Vậy rồi sao? làm vậy có biết suy nghĩ cho người ta ko? CÓ, ĐÃ NGHĨ RỒI MỚI LÀM...
KO phải ai cũng nghĩ như mình đâu, nếu người ta nghĩ khác thì sao? người ta ko hiểu thì sao? THÌ LÀ KO ĐỒNG ĐIỆU, LÀ KO HỢP NHAU TRONG SUY NGHĨ.
Thiệt tình, hết nước nói... HẾT NÓI ĐƯỢC RỒI THÌ THÔI, BƯỚNG LẮM, KHÓ TRỊ LẮM. KHỎI NÓI NỮA LOL

Tự nói chuyện với mình =))
Làm đau nhau thì có ích chi, đuối quớ, cần 1 cái phao... bám vào... dùng kim đâm 1 cái bùm cho nó nổ =)) hahhah ko cần phao... cần sự bình yên trước mắt... Lâu rồi ko thấy được... Con người thay đổi nhiều quá, lâu lắm rồi ko thấy được điều đó.

P/s: Tất cả chúng ta đều già đi, mà ko có lớn lên. Tất cả chúng ta đều thay đổi mà đôi khi chưa 1 lần nhìn nhận sự thay đổi đó. thèm... lại được như ngày xưa, khi mọi thứ chưa thay đổi... Nếu được làm lại từ đầu em vẫn sẽ đi con đường đó, để tìm lại một "Anh" của ngày xưa =))

0 comments: