Saturday, April 9, 2011

Đời...

ờ thì lúc nãy mới đọc 1 câu chuyện về 1 người ko quen biết. Một câu chuyện có thể nói là thể loại đó nhan nhản đầy đường... Gái ngây thơ... tin vào tình yêu... dân hiến... có con... gặp sở khanh... hoặc là bỏ ... hoặc là nuôi con 1 mình. Nói chung là đọc vào thấy thương cũng có, thấy tội cũng có, thấy bực cũng có.... ~_~

Nếu đã ko nghĩ rằng thì mà là ko có khả năng nuôi con, ko có khả năng chịu trách nhiệm về đứa bé thì đừng có bày đặt bắt chước "ham vui" theo người khác. Còn nếu vẫn muốn "ham vui" thì làm ơn đọc kỹ hướng dẫn trước khi "ham vui" hoặc ít nhất cũng có biện pháp protect. grừ... rất là geht1 cái thể loại vô trách nhiệm... Gặp cái loại đàn ông mà dám chơi mà ko dám chịu trách nhiệm... tớ thiến ráng chịu :)) Còn phụ nữ đã biết thân phận Á Đông, ko có bon chen, ko muốn có con trước khi có gia đình sợ mất mặt thì làm ơn đừng bon chen bắt chước nước ngoài sống xả láng @-@ Người ta sống xả láng thì người ta có trách nhiệm với điều người ta làm , người ta tự nuôi con (mặc dù rằng là dạng single mom đó được chính phủ hỗ trợ rất là nhiều >"<)... Chứ ko có tới khi có chuyện chạy thút thít về nhà khóc lóc, vật vã... vâng bạn có thể buồn vì gặp thằng sở khanh, nhưng nên nghĩ cho đứa trẻ trong bụng bạn, bạn khóc lóc, bạn vật vã, bạn có mệt ko? mà "kệ mẹ bạn" có mệt hay ko thì bạn cũng phải nghĩ rằng thì mà là con bạn có mệt hay ko ... grừ grừ...

Còn nói về bậc trưởng bối,đã biết con cái nó lầm lỡ, đó là những lúc nó cần lời động viên nhất thì lo mà mắng chửi nó ... rảnh ớn hen... "mẹ bà nó" . Đến lúc mà chửi "sướng cái mồm" rồi đó, nhìn lại thấy con mình bỏ đi mất á... thì lúc đó mới đau đớn đi tìm con, mới khóc lóc xót con. Có biết nghĩ ko? Đầu mấy thứ tóc rồi thì cũng phải biết nghĩ chớ... con mình, mình mang nặng đẻ đau thương ko hết thì thôi chứ mắc gì mà mắng chửi? Những đứa con mà tìm về gia đình để nói sự thật để tìm sự che chở bảo bộc từ gia đình là nó còn niềm tin ở gia đình rất lớn, nó biết đó là chỗ dựa cho nó, nó mới quay về. Chứ ko thôi, một mình nó đi tới bệnh viện tự xử rồi, chả để cho nghe chửi như rứa. "Gia đình là chỗ dựa của mọi thành viên trong gia đình" chứ ko phải chỗ để nhiếc móc lẫn nhau, okie?

Àh, còn nữa, con cái ko phải muốn có là có được, cho nên ko phải muốn bỏ là bỏ nó như bỏ bịch rác hay đồ thừa. Có những người mong con, thèm con đến chảy nước miếng; còn có những đứa bỏ con ko biết bao nhiêu lần. Có biết xót ko? có biết đau ko? người ta nói "Hổ dzữ cũng ko ăn thịt con" Mà hình như "con" người còn ko bằng được !@#$%^&*!@#$%^&*

Nói chung là... đang gặp lúc bức xúc đọc nhầm vào mấy cái này... dễ nỗi điên. Nếu trong bài này có đụng chạm đến ai hay là mọi người đọc có thấy từ ngữ ngứa tai gai mắt quá thì bỏ qua, coi như chưa đọc, chưa nghe gì cả nhá. anw, tui nói... mí thằng sở khanh đừng có để tui biết nha, để tui biết thì đừng nói sao là xui, tui kêu giang hồ chém rùi thiến hoặc băm nhỏ cho cá nó ăn thì đừng có khóc hỏi tại sao bị vậy nha (dân số dạo này đông lắm rùi đó, chết bớt cho nó đỡ chật đất!@#$%^&*). Còn mí bạn mà có con ko biết giữ, suốt ngày đi phá bỏ đó... grừ grừ... "gieo nhân nào sẽ gặt quả đó" đó....

P/s: Đang bị điên, đừng có chọc tui... ~_*  Tui sẽ private bài này khi nào bức xúc được giảm xuống.
P/ss: Đôi khi chị tự hỏi, nếu có em thì gia đình ta đã thay đổi như thế nào nhỉ? Chị thương em...

0 comments: