Thursday, June 30, 2011

Nhà...

Tự nhiên nằm nhớ nhà... thế là lại mò lên viết...

Ở đây cũng gần 4 năm rồi, mà càng ở thì càng cảm giác nhớ nhà. Con người ta, khi ra đi, mắt đỏ hoe, nước mắt giọt ngắn giọt dài.MÌNH, khi ra đi, cười nói hớn hở. Con người ta, khi đã quen thuộc nơi ở mới, có khi quên luôn cả nơi mình thuộc về. MÌNH, thời gian càng lâu, càng nhớ về quá khứ nhiều hơn. Thật là trái ngược đó mà.

Tự dưng nhớ đến ngày đầu tiên đặt chân đến US, nhớ cái không khí, cái mùi vị, cái cảm xúc đó... Một ngày giữa tháng 12, không khí ko quá lạnh, Má Huyền và bạn đã đón mình, đi chợ Việt Nam (nói như má nói là, lâu lâu mới nghỉ việc, nếu con ko mệt thì mình đi chợ luôn). Mình thì lúc đó có mệt khỉ gì, ngủ như heo trên máy bay á... >:) Sau khi ăn uống và mua đồ ăn 1 cách hoành tráng thì ta đi về nhà. Nhà ta ở là một nơi như thế nào? có những ai sống trong đó? Mọi người dễ thương ko? 2 đứa nhóc ra sao? dễ thương hay là khó chịu? Lúc đó tự hỏi và ko có câu trả lời. Ngồi xe gần cả tiếng mới về tới nhà. Nhà ba má nằm trong 1 khu dân cư mới, toàn bộ đều là nhà mới xây, tách biệt, vắng vẻ >"< nói chung là ra giữa đường nằm cả ngày cũng ko có xe đụng trúng đâu =))

Ta nói, lần đầu tiên nhìn thấy căn nhà, ta đã nghĩ ồ.... nó đây rồi... đúng theo style mình thích căn nhà trong mơ của mình <3 [đó là những gì trước khi papa rảnh rỗi quá sửa căn nhà tè le hột me hết, giờ nhìn nó, chính hiệu nhà dâ châu Á gòi =))]. Bước vào nhà thấy 2 đứa nhóc xinh xắn, đáng yêu. 1 cây thông hoành tráng (sau này mới biết, vì năm đó nghe tin mình qua, nên papa mới lôi cây thông ra làm, và sau đó vì lý do lười mà papa đã để cây thông và 1 đống đèn lấp lánh trước cửa gần 2 tháng, cho đến khi county nó gửi thư yêu cầu tháo vì tốn điện @_@) kế bên 1 cái TV cũng hoành tráng ko kém. Toàn bộ phòng ngủ đều nằm trên lầu, phòng của mình có giường cạnh cửa sổ, nhìn thẳng ra đường, rất là khoái (cho tới trước khi bị đợt lạnh đầu tiên... và tui nói chứ... để cái giường cạnh cửa sổ làm gì >"< lạnh bỏ mạng @_@)

Ta yêu cái không khí nơi đó, ta yêu cái cảm giác được sống ở nơi đó, yêu cả những hôm đi bộ từ nhà đến bus stop, yêu cả những hôm lang thang subway, korean market ... cái không khí đó, ta chưa cảm nhận được ở Winona này! Ta thèm đến cháy lòng được về sống ở nơi đó... Tính từ lần cuối cùng về đó chơi Xmas, cũng hơn 1 năm rồi chưa được về "nhà". Thèm đi Eden ăn đồ ăn VN, đi coi múa lân, đốt pháo dịp tết, đi DC lang thang, đi nhà thờ, đi Maryland chơi, đi biển... Thèm cả những buổi đứng chờ bus, tám cả mấy chục phút, chờ hoài ko thấy xe bus, chờ đến khi nó đến, rùi say bye với bạn bè lên bus... ta đi bộ đi dzìa nhà :-" (ta nói đúng là ko có cái khùng nào giống cái khùng nào) Thèm cả những buổi có 2 đứa bị khùng, đi trong mưa, đứng chờ bus, nhảy cả chục chuyến bus, đi vòng vòng, đi ăn, chui vô bệnh viện... chơi :-| đi ngắm sao ở sân bệnh viện =)) và bị khùng vì ko có bus đi ngược về =)) Thèm cả những cái cuối tuần, cố gắng làm nhanh cho xong việc, về nhà pack đồ, lên scooter :"> phóng như bay trên highway về nhà (mặc dù có ko ít lần mém hun hít xe tải vì bùn ngủ >"<)... vì ta biết... có mami, papi và 2 đứa nhỏ đang chờ.

T.A - T.H.È.M

0 comments: