Tôi yêu anh...có lẽ vậy. Cũng có thể đó chỉ là suy nghĩ của riêng tôi.
Anh không yêu tôi. Tôi biết vậy. Thì đã sao nào.
Người quay xung quanh tôi không ít, nhưng cũng không dám nói là nhiều. Nhưng ít nhất là có cả những người bạn của anh.
Tôi không đẹp, lùn lùn, tròn tròn. Chẳng thể nào được như những cô nàng vây quanh anh cao trên mét sáu, mặt hoa, da phấn, xinh đẹp mảnh mai.
Tôi biết vị trí, khả năng và điều kiện của mình. Nhất là tôi biết mình yêu anh
Đùa giỡn với tình cảm, tôi cũng đã làm nhiều, trước khi biết anh.
Ngay cả sau khi biết anh tôi vẫn thế, chẳng có gì thay đổi, đùa giỡn cũng chẳng ít.
Thế nhưng lần này, có vẻ như là một trò chơi lớn.
Tôi đùa giỡn với bạn anh.
Anh cấm tôi? Anh không có quyền đó, vì ta chẳng là gì của nhau cả.
Anh giận tôi hay không nhìn mặt tôi nữa? Từ lúc ra đi, tôi đã xác định là cũng khó gặp lại nhau. Thế nên, điều đó có là gì?
Đôi khi tôi tự hỏi, nếu lúc đó anh giữ tôi lại, thì bây giờ ta thế nào? Nếu anh nói nhớ tôi, tôi sẽ làm gì? nhưng mà đó là những chuyện sẽ ko bao giờ xảy ra.
Đi ngủ thoai :))
Tuesday, December 4, 2012
1 đêm chưa ngủ
Posted by
meoconluoi
at
12/04/2012 12:43:00 AM
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment