Wednesday, November 17, 2010

Gửi em người tình của người yêu chị

Hôm nay tự dưng lang thang đọc được 1 bài ko biết phải nói như thế nào, nhưng càng đọc thì càng muốn đọc tiếp. Khen thay cách chửi khéo của chị, khen thay cách ỡm ờ của em, khen thay cách năn nỉ và rũ bỏ sự thật của anh...

*******************************************************************


Gửi em, người tình của người yêu chị

Dù sao chị cũng cám ơn em lắm, nhờ có em, có sự xuất hiện của em mà chị nhận ra con người thật của anh trước khi quá muộn. 8 năm vun đắp, tuổi thanh xuân của chị đã trải qua cùng anh, đến giờ chị ra đi tay trắng, không tình yêu, không lòng tin, nhưng lòng lại nhẹ tênh em ạ. (Nhung)



From: NhungNguyenSent: Thursday, November 11, 2010 1:59 PM

-------------------------------------------------------------------------------------------

Chào em!

Chị chưa được hân hạnh biết đến tên em hay thậm chí là sự tồn tại của em, cho đến một ngày gần đây, khi đọc được thư em gửi cho người yêu chị. Ngày em hồi âm lá thư đó cũng là ngày cưới của bạn thân của anh chị, một ngày giữa tháng 8 năm 2009. Tên em rất hay, nghe cái tên chị đoán cha mẹ em đã gửi gắm vào đó bao kỳ vọng về một cô con gái hiền hậu, kiều diễm. Cha mẹ nào có con gái mà chẳng mong như thế, em nhỉ. Em và người yêu chị học chung lớp Anh văn năm 2007, đã khá lâu rồi còn gì. Qua thư em, chị biết em đã "rung rinh" vì người yêu chị lắm nhưng không dám nói.



Cũng phải, lần đầu gặp nhau cách đây 8 năm, chị cũng đã thấy mến người đó lắm, vẻ điềm tĩnh, nghiêm túc hiện rõ trên gương mặt không đẹp trai, nhưng có duyên, làm cho người đối diện thấy tin tưởng. Chị và anh đến với nhau nhẹ nhàng, không vồn vã, vồ vập, có thể nói anh chị là mối tình đầu của nhau. Dù bao lời chê bai, cấm đoán, chị vẫn mặc kệ và tin tưởng vào lựa chọn "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" của mình. Trải qua bao sóng gió, tưởng chừng như đời này sẽ yên bình và hạnh phúc như thế mãi.



Em ạ, đời người con gái thật khổ, giờ thì chị thấy đúng là như thế đấy. Chị nghĩ em cũng đã chịu khổ nhiều, "Em lấy chồng trong một tâm trạng rất là....", em đã nói như thế, đủ hiểu em không thấy hạnh phúc trong cuộc hôn nhân ấy. Chị không biết tại sao em lại chấp nhận lấy người không yêu, không thấy hạnh phúc khi ở bên họ? Hay em từng yêu, từng hạnh phúc, nhưng thời gian trôi qua mau và em thấy nhàm chán với cuộc sống và người chồng hiện tại nên em muốn tìm đến cảm giác mới lạ, vì thế nên khi vô tình gặp lại nhau, em và người yêu chị đã không kìm chế được cảm xúc?



Anh vẫn nói yêu thương chị, chuẩn bị tính chuyện đám cưới, em cũng biết sự hiện diện của chị và cũng đã có chồng, vậy thì tình cảm giữa hai người là gì? Chị và anh tuy chưa phải vợ chồng, nhưng cũng gắn bó, san sẻ ngọt bùi cùng nhau gần 8 năm trời. Chị đã nghĩ mình hiểu rõ về anh lắm nhưng khi đọc thư em, chị ngỡ ngàng nhận ra anh hoàn toàn không như chị đã biết. Em ạ, cùng là phụ nữ chắc em hiểu, dù em không yêu chồng, nhưng nếu biết anh ta có tình nhân, chắc em cũng thấy tủi và đau lòng lắm chứ?



Em nói em nhớ, em yêu người yêu chị, chị nghĩ chắc em đã khổ tâm lắm khi nói ra những lời này, vì em là gái đã có chồng, lại nói yêu thương nhớ nhung người đàn ông khác, chắc em cũng phải đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm. Em phải vứt bỏ sĩ diện, lòng tự trọng của em để thổ lộ tình yêu lớn lao mà em dành cho người yêu chị. Chị thật khâm phục hai người lắm!



Sao phải làm khổ nhau đến thế? Anh chưa có ràng buộc gì, em thì sống không hạnh phúc, hai người tiếc nuối, ước ao "giá được gặp nhau sớm hơn" làm gì? Sống trong xã hội hiện đại này thì cái gì có thể là rào cản hai người yêu nhau đến với nhau? Anh chỉ cần nói không còn yêu chị, thà nói ra như thế lòng còn nhẹ nhàng hơn, còn em chỉ cần ký giấy ly hôn. Thế là xong, hai trái tim yêu lại được hòa chung một nhịp, công khai và say đắm, cần gì phải gặm nhấm nỗi cách xa, mong nhớ và nuối tiếc như thế. Chị lại thành kẻ ác khi chia cắt tình yêu mãnh liệt của hai người.



Còn nhiều điều thầm kín, riêng tư giữa người đàn ông và đàn bà đang yêu mà chị không tiện nói ra làm gì. Em cũng cao thượng quá và biết quan tâm đến chị ghê khi chúc anh cuối tuần vui vẻ bên chị. Chị cảm ơn em lắm vì đã nghĩ cho chị, người yêu của người em yêu. Nhưng em ơi, em làm thế làm gì? Chẳng phải khi đã lừa dối chồng, lừa dối chị là hai người đã nghiễm nhiên chà đạp lên cái hạnh phúc mà chị hết lòng nâng niu, gìn giữ, đã dày vò, chà đạp như thế còn mở miệng chúc vui làm gì hả em?



Em có biết hôm ấy chị xúng xính váy áo cùng anh đi dự đám cưới bạn. Nhìn cô dâu chú rể hạnh phúc nắm tay nhau, chị cũng ước ao, cũng siết tay anh thật chặt, hy vọng mình cũng sớm trở thành một cô dâu xinh đẹp như thế bên anh. Anh có vui vẻ bên chị được không khi lòng chỉ nghĩ đến em, đến những giây phút đắm trong men tình yêu của hai người? Những chuyến công tác nhiều lên, cuối tuần cũng không gặp nữa, chị lủi thủi ôm remote tivi trong khi hai người đang trao nhau những lời mật ngọt, có hạnh phúc được không hả em?



Chị thật không hiểu hạnh phúc với em là gì nữa? Nếu là như thế thì chị xin nhường lại cho em, nguyên vẹn người đàn ông ấy, chị không cần một tình yêu không trọn vẹn khi mà những lời thề thốt, yêu đương chỉ là giả dối. Chị không cần một hạnh phúc ảo, giả tạo như thế và người đàn ông chỉ toàn "diễn" khi sống với chị thì chị cũng không cần.



Ngoài em ra, bao người con gái đã được anh trao lời yêu, em có biết không? Người đàn ông mẫu mực nhất trong mắt chị, người luôn khinh thường những kẻ trăng hoa, bắt cá hai tay, luôn miệng dè bỉu đàn bà ngoại tình là trắc nết thì giờ đây lại là kẻ thứ ba chen vào hạnh phúc của người khác. Nếu có giải Oscar cho diễn viên "diễn trong đời thực xuất sắc nhất", chị dám chắc anh sẽ đoạt giải đấy.



Người em yêu bây giờ cầu xin chị suy nghĩ lại, nói là nhớ chị, "không thể quên được em cho dù anh đang ở bên ai", người em yêu một mực phủ nhận mối quan hệ với em, dù mọi thứ đã hiện ra trước mắt. Em à, dù sao chị cũng cám ơn em lắm, nhờ có em, có sự xuất hiện của em mà chị nhận ra con người thật của anh trước khi quá muộn. 8 năm vun đắp, tuổi thanh xuân của chị đã trải qua cùng anh, đến giờ chị ra đi tay trắng, không tình yêu, không lòng tin, nhưng lòng lại nhẹ tênh em ạ.



Nếu sống mà quá tham lam, không biết trân trọng những thứ quý giá mình đang có, chỉ mải mê chạy theo tiền bạc, danh vọng hay nhục dục thì đến cuối cùng cả em và anh ấy sẽ chẳng còn lại gì đâu. Chị viết cho em và cho người em yêu đến đây thôi, chị chúc cho hai người hạnh phúc. Hãy sống thật chứ đừng "diễn" nữa, sống cả đời với nhau mà "diễn" mãi sẽ mệt mỏi lắm em ạ.



Chị - người yêu cũ của người em yêu. 

***************************************

Cuối bài còn có lời bình luận của người post bài đó lên:

Chị thật là 1 người phụ nữ biết ghen tuông khôn ngoan! Mình thix cách chị quen và chia tay người yêu chị lẫn cách ghen với con nhỏ người tình của người yêu chị!

Đàn ông họ luôn nghĩ cho họ, chinh chiến để tỏ vẻ ta đây, nhưng họ đâu biết làm vậy chính họ đánh mất tình yêu chân chính cùa họ và 1 ngày mới nhận ra.

Ko chỉ thế họ làm tổn thương người thật sự yêu họ thế nào mà họ đâu hay? Luôn muốn này nọ và bắt người yêu mình phải chịu đựng... ko cho ghen tuông vớ vẩn --> mấy thằng này thật là nhục quá đi.



Riêng mấy con ngự kia, đã có chồng có gia đình rùi mà còn đú đởn bởi vậy gia đình ko hạnh phúc chồng nó quánh cho hoài là phải rùi đi kể lể... Cái gia đình mình còn giữ ko được mà rồi lại tự biến mình là nguyên nhân đi opha1 hoại gian đình người khác... giả tạo viết thư chúc cho người ta hạnh phúc... tưởng làm vậy là hay nhưng thực chất lòi cái ngu của mình ra... mang tiếng ngựa bà ... mà sao trên đời này lắm kon ngựa như thế ghê? Sao nó nứng thế nhỉ? Hạng gái này ko chửi ko được... nhưng chửi cũng tìm cách khôn ngoan 1 tí mà chửi chứ đừng trơ trẻn, mạt hạn như nó thì hóa ra mình cũng như nó... Hạn gái này mình cũng đã từng gặp rùi và h cũng đang đối diện...



--> Để kết, chẳng biết nói gì hơn 1 câu mà mình được nghe từ 1 người chồng của hạn gái này mình muốn nói để phụ nữ chúng ta xem lại..."Tôi thà lấy ĐỶ về làm vợ, chứ ko lấy VỢ về để đi làm ĐỶ, ly dị đi" ...

***************************************************************

Đọc câu chuyện này xong bỗng nhiên em nghĩ đến anh và những điều chưa 1 lần muốn nói thẳng với anh... Em ko phải hay có lẽ là chưa từng là 1 đứa biết ghen tuôn khôn ngoan nhưng thật sự sau tất cả mọi chuyện, em phải nói rằng là em ghét, rất ghét cái cách anh nói, và chấp nhận mọi chuyện... Anh nói với em anh Hận chị,... nhưng trong ánh mắt trong lời nói, trong những là thư của anh lại chất chứa tình cảm... Em ghét điều đó, thà rằng anh nói với em có đôi khi anh vẫn nghĩ về chị và vẫn còn tình cảm dành cho chị, như em đã từng khẳng định với anh, trong lòng em vẫn còn chút tình cảm cho người khác... đó là sự thật... đừng bao giờ phũ nhận sự thật anh àh... Em ko nghĩ em là một kẻ chấp nhất những chuyện đó, em ko nghĩ em là một đứa khó khăn để anh ko thể nói thật suy nghĩ của anh :) Mọi thứ em đều có thể chấp nhận, ngoài trừ nói dối... [

Dù gì mọi chuyện cũng đã qua rồi, và dù gì anh cũng chẳng phải giấu cảm xúc của mình thêm nữa phải ko anh? Hận ai, yêu ai, nhiều như thế nào thì bản thân anh cũng biết rõ... em cũng chẳng cần phải nói...

[Viết cho cảm xúc trong một lần vết xẹo lại nhói đau]

Chuyện của 1 bé, nó đau lắm khi người nó yêu suốt 9 năm bỏ nó vì 1 thằng khác... bạn của bạn nó. Con bé hỏi gì cũng chối, chỉ là bạn bè, ko có vấn đề gì cả, nhưng nó thấy, rõ ràng nó thấy những tấm hình thằng kia để lên, nó đau... nó dò xét, nó gặng hỏi, nó cũng chỉ muốn biết sự thật. Thà con bé nói thật, thì chắc nó ko đau như thế... Một ngày sau ngày 2 đứa chia tay, con bé để hình nó và thằng mới lên fb, nắm tay, ôm nhau, hôn nhau... Nó nhìn những tấm hình đó mà rơi nước mắt... Nó yêu nhiều lắm, nhiều lắm luôn... Nhưng càng yêu nhiều nó càng hận nhiều, nhưng cũng ko thể giấu được sự thật là nó còn yêu nhiều lắm...
6 tháng sau chuyện đó, nó gặp và quen 1 người khác, nó biết nó có cảm tình với người đó, nhưng đó chưa thể gọi là yêu. Cho đến bây giờ lúc ngồi nói chuyện với mình, bé đó biết rằng là mình rất thương người mới, nhưng đó chưa phải là tình yêu tha thiết như nó đã từng có. Nó hận người cũ, hận vì sao ko dám nói mọi chuyện rõ ràng, hận vì sao nói dối nó, hận vì sao bỏ nó ra đi, nhưng mà nói gì thì nó vẫn còn rất yêu người đó, đó là tình cảm, và chính bản thân nó ko thể chối bỏ điều đó. Nhưng đồng nó cũng ko muốn người mới buồn...
Chị xin lỗi vì đã tình cờ khơi lại chuyện cũ của em, làm em buồn, xin lỗi cho 1 đêm mất ngủ vì kí ức được lôi lại, cho một quá khứ lại nổi sóng trong tim. Bình yên em nhé.

Viết cho anh, nhát dao đã thành sẹo (hy vọng sẽ chóng lành) và những giọt nước mắt năm xưa...
Viết cho em, để những gì của quá khứ lùi vào dĩ vãng...
Viết cho bé, giọt nước mắt trong đêm của những kẻ độc hành cần sự thật và những bờ bến bình yên...

Bình yên nhé



P/S: Khi nào vết sẹo ngày xưa đã lành, bài này sẽ được xóa.

2 comments:

Hoàn Thành said...

Yêu 9 năm mà là bé, suy ra nhỏ tuổi hơn mình. Nếu nó nhỏ hơn mình 1 tuổi, suy ra nó yêu từ năm 12 tuổi, tức là lúc học lớp 7 =)). Còn nhỏ hơn nữa thì í da :)).

Hehe, nói 1 cách phũ phàng thì thời gian có lâu, nhưng mà 9 năm yêu nhau từ lớp 7 đến bây giờ nó rất khác 9 năm yêu nhau từ bây giờ đến 30 tuổi. Bây giờ chia tay nó cũng đau đó, nhưng chắc sẽ ko đau như cách 1 người đàn ông 30 tuổi bị người yêu 9 năm phụ bỏ đâu. Nên vẫn còn may mắn lắm ^_^!

Còn chuyện của mày, nhiều khi mày nghĩ mày ko chấp nhất nhưng mà hành động thì lại ngược với suy nghĩ. Xét cho cùng thì biết nhiều khổ nhiều thôi, nên có những cái nếu có thể ko biết thì tốt nhất là ko nên tìm hiểu để biết. Đi đến tận cùng cũng chưa hẳn là tốt, giống như chuyện của bé kia vậy.

Giờ nó cứ trách tại sao ko nói rõ cho nó nghe? Vậy nếu nói rõ nó có trách ko? Nó sẽ ko trách vì ko nói, nhưng nó sẽ trách cái khác. Ai ở trong trường hợp đó cũng vậy thôi.

Túm lại thì nghĩ đơn giản thôi, tình yêu ko thay đổi, người yêu thì có thể thay đổi. Đã muốn ra đi thì cứ để cho đi, vì lúc đó có giữ lại cũng chẳng ích gì. Đó là lời má tao đã nói, mà má nói thì cấm có sai và cãi là phù mỏ =)).

meoconluoi said...

í da, hèn chi nghe quen quen :)) Lời má nói cấm có sai :)) Đã được đàm đạo với má mày 1 bữa :)) hèn chi nghe nó quen =)) "Tình yêu ko thay đổi, người yêu thì có thể thay đổi" ...Dạ, con ko dám cãi... sợ phù mỏ hahhaha